Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

Rượu với người xưa

Trải bao mưa nắng cuộc đời
Cơ duyên sắp xếp ta ngồi bên nhau
Hôm nay đâu biết mai sau
Cũng như xưa có biết đâu ngày này

Con đường gió vẫn lá bay
Lối sang ngõ cũ vẫn đầy nắng trong
Nói gì? Biết có nên không?
Thôi, uống một chén cho lòng bâng quơ

Môi mềm mắt ướt đã xưa
Còn trong nhau chỉ một mùa khói sương
Nâng lên một cõi nhớ thương
Đặt xuống cả một nỗi buồn vu vơ

Mắt người xưa! Mắt người xưa!
Bao nhiêu sóng sánh cho vừa, người ơi!

(Lam Điền)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét