Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

Hiệu ứng Mozart

Gần đây lại rộ lên cái vụ cho heo nghe nhạc, rồi trích qua, dẫn lại làm mình nhớ lại trước đây cũng có cái vụ bò Kobe.

Mình không có ý phản bác gì cách làm của bác nông dân trên, miễn có hiệu quả, đạt năng suất, đem lại lợi ích là tốt. Nhưng liệu cái mục đích cuối cùng là lợi ích của người tiêu dùng có được quan tâm xem xét không nhỉ?

Quay lại cái tiêu đề, Hiệu ứng Mozart là ý tưởng cho rằng nghe nhạc Mozart có thể làm cho em bé (hay người lớn) thông minh hơn. Ý tưởng này bắt nguồn từ một bài báo trên tờ Nature của nhà tâm lý học Frances Rauscher (và 2 đồng tác giả hồi 1993). Trong đó Frances mô tả một thí nghiệm gồm vài chục đối tượng, sau khi nghe Mozart xong thì có vẻ khả năng tư duy không gian (spatial reasoning) của họ cải tiến được khoảng 10 phút. Sau 10, 15 phút thì cải tiến này biến mất.

Sau vài bài báo trích dẫn lẫn nhau thì “tăng khả năng spatial reasoning trong vòng 10 phút” biến thành “nghe Mozart thông minh thêm”. Các nghiên cứu sau này cho biết nghe nhạc gì cũng được, miễn là mình thích, là có ích cho tư duy. Bài học là nên nghe nhạc khi làm việc. He he!
 
Và quan trọng hơn là, hiệu ứng Mozart đã được chứng minh là chuyện hoang đường.

Trở lại với cái "lợi ích của người tiêu dùng" đã nêu. Mình có người bạn là chủ trang trại nuôi heo có tiếng, heo của bạn xuất ra giá không thua gì của CP, hàng năm bạn thu về hàng tỉ tiền lãi, so với cái bài báo trên kia thì "chẳng nhằm nhò gì". Nhiều lần bạn kể những khó khăn về việc đầu tư trang trại, về cách nuôi heo thịt từ lúc sinh ra cho đến lúc xuất chuồng... Chi tiết thì mình không muốn lặp lại cho các bạn nghe nữa, bởi vì mình đã kể cho một cô nghe rồi, cô nói: "Mình không ăn thịt heo nữa đâu!".

Viết bài này, mình chỉ mong muốn rằng ngoài việc nâng cao năng suất, mang lại lợi ích cho nhà đầu tư và chủ trang trại, cần phải nhớ đến lợi ích cuối cùng và quan trọng nhất là người tiêu dùng.

Đàn ông

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.


Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.


Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.


Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.


Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.


Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.


Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.


Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rỗi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.


Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.


Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.


Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.


Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.


Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.


Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai. Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.


Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.


Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.


Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.


Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.


Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế!” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.


Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.


Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.


Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.


Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

(Tác giả: Lý Khai Phục, Trang Hạ dịch)

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Làm tri kỷ của một người đàn ông

Trong đời một người đàn ông có bao nhiêu người phụ nữ đáng nhớ? Người yêu, bạn đời, và một vị trí đặc biệt khác ít người nói ra mà đời vẫn thường gọi tên là tri kỷ.

May mắn và an toàn nhất có lẽ là khi ta tìm thấy một người “3 trong 1”. Nhưng sự thực thì hầu như đều không phải vậy, hoặc đàn ông sau khi yêu hay đeo nhẫn cưới vào ngón tay lại nhận ra tri kỷ của mình đang ở một góc khuất nào đó khác.

Tri kỷ không phải là người để ta yêu, đó là bạn nhưng đặc biệt hơn bạn. Nếu là mối tri kỷ giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, sự đặc biệt còn đi cùng “nguy hiểm”. Đâu biết được lúc chống chếnh nào đó trong đời, ta lại không còn tỉnh táo để rồi phá vỡ sự trong trẻo của danh xưng ấy.

Tôi vẫn nghĩ rằng làm tri kỷ của một người đàn ông thì an toàn hơn làm người yêu. Nhưng kỳ thực chúng ta chẳng quyết định được vị trí của mình trong đời nhau, cảm xúc quyết định, duyên phận quyết định, đến khi lý trí nhảy vào cuộc thì mọi sự đã rồi. Nói vậy thôi, tình tri kỷ dù phức tạp hơn bạn bè nhưng cũng không đến nỗi nghiệt ngã như tình yêu. Khi không phải móc trái tim mình ra trao cho ai đó thì chuyện gì cũng có vẻ nhẹ nhàng.

Không phải trái tim, nhưng trao niềm tin cho một ai đó, mở “kho” cảm xúc của mình ra và để một người yên vị ở đấy cũng không phải điều đơn giản. Tri kỷ chính là như vậy. Dĩ nhiên tình bạn giữa hai người đàn ông cũng là điều khủng khiếp rồi, nhưng tôi muốn nói đến thứ “tình” giữa hai người khác giới. Chỉ riêng chuyện giữ cho danh xưng ấy đừng lấn sân sang các thứ “tình” khác đã có nhiều điều bão tố.


Blog cuối tuần: Làm tri kỷ của một người đàn ông - ảnh 2 Đàn ông vốn hiếu thắng và chuộng hư danh, những kém cỏi, yếu đuối của họ tuyệt không bao giờ muốn thể hiện ra trước người phụ nữ mà họ đã thề che chở. Nhưng có thể có một người phụ nữ khác hiểu thấu mọi uẩn khúc trong lòng họ... Blog cuối tuần: Làm tri kỷ của một người đàn ông - ảnh 3

Nói ra điều này, các cô gái đừng giận, nhưng phụ nữ khó có thể hiểu hết một người đàn ông nếu chỉ là người yêu của họ. Đàn ông vốn hiếu thắng và chuộng hư danh, những kém cỏi, yếu đuối của họ tuyệt không bao giờ muốn thể hiện ra trước người phụ nữ mà họ đã thề che chở. 

Nhưng có thể có một người phụ nữ khác hiểu thấu mọi uẩn khúc trong lòng họ, được phép bước chân vào lãnh địa u tối ấy để an ủi, mắng mỏ, dẫn dắt… Và dám cá rằng có đến ½ bí mật trong đời đàn ông không thể kể với người yêu hay vợ mình, nhưng lại sẵn sàng bộc bạch với một người khác, người họ gọi là tri kỷ.

Người phụ nữ “nguy hiểm” trong mối quan hệ “nguy hiểm” ấy, quả thực mới đáng để ta ghen.

Đáng lắm chứ! Đàn ông yêu dễ mờ mắt, nhưng chọn người để tin cậy và gửi trao tâm sự thì ít khi nhầm. Hiểu được họ, nhìn thấu họ, cổ vũ họ, nhưng không khiến họ tự ti hay bẽ mặt, không phải người phụ nữ nào cũng làm được.

Có khá nhiều cô gái khi nhận lời yêu một người đàn ông nào đó, việc đầu tiên là yêu cầu anh ta không được có bạn gái thân, hoặc nếu có cũng phải hạ xuống làm bạn thường thường. Các cô cũng có lý lắm, bởi “người tri kỷ” kia quả thực là đối thủ đáng gờm. 

Họ hiểu rõ người đàn ông ấy chẳng kém ai, lại còn độc quyền những câu chuyện thâm cung bí sử mà chẳng đời nào đàn ông hé răng với người yêu. Nhưng chắc hẳn phải có lý do gì đó mà giữa họ và người đàn ông của bạn vẫn có một khoảng trống để bạn có thể danh chính ngôn thuận chen chân vào, để bạn là người yêu của anh ấy chứ không phải họ.

Thì đây, tìm tri kỷ chưa bao giờ dễ. Khó không phải là khó tìm người hợp với mình, mà khó ở chỗ tìm được rồi, sao giữ được sự trong trẻo cho mối quan hệ ấy.

Một người bạn từng kể với tôi, chị đã không thể làm bạn với một người đàn ông tuyệt vời dù cả hai không hề yêu nhau, chỉ vì nụ hôn của anh ấy quá mê đắm. Éo le là ở chỗ hai người thích nhau phát điên lên được, nhưng đó không là tình yêu. Và dù có thể thao thao thao bất tuyệt với nhau đủ mọi thứ trên đời, có thể thương và hiểu nhau đến tận chân tơ kẽ tóc, nhưng không thể cưỡng lại được cái ngọt ngào mê luyến của nụ hôn và những điên rồ dẫn nó đi xa hơn, mối quan hệ ấy bỗng trở nên quá “nguy hiểm”.

Mấu chốt của hai từ “tri kỷ” có lẽ là không được yêu nhau. Nếu tim bạn đập mạnh khi nhìn thấy đường lượn cứng cỏi trên quai hàm của người đàn ông ấy, hoặc bất giác nóng bừng khi mùi hương của cơ thể cô ấy phớt nhẹ qua mũi, thì thôi rồi… tốt nhất hai người nên yêu nhau hoặc tránh xa nhau nếu không muốn một ngày cảm xúc ấy bùng lên thành hiểm họa.

Có người bảo, làm tri kỷ của nhau rồi sau đó yêu nhau, chẳng phải như thế là có “hai trong một” sao. Tốt thôi, nhưng ngay từ lúc bắt đầu yêu nhau, hai người đã thôi làm tri kỷ. Bởi một khi mối quan hệ được chuyển hóa, tự khắc có những bí mật cần phải giữ. Cùng một câu chuyện, nhưng khi làm bạn, nó là chuyện vui, còn khi đã yêu, nó có thể trở thành ngòi nổ đốt cháy mối quan hệ của bạn bất cứ lúc nào.

Làm tri kỷ của một người đàn ông, đó là một vị trí đáng giá và thường bền vững hơn nhiều mối quan hệ khác. Có bao giờ trống rỗng trong lòng, bạn ao ước có một người đàn ông ở bên, đủ thấu hiểu để nghe bạn kể lể và đủ tin cậy để dìu bạn về tận nhà khi say mèm. Điều cốt yếu là người đàn ông ấy đừng yêu bạn, vậy thôi.

Bên nhau khi yêu nhau đã khó. Bên nhau mà không yêu nhau còn khó hơn. Giữ tình tri kỷ giữa một người đàn ông và một người phụ nữ cũng khó như đi trên dây vậy. Nhưng nếu giữ được thăng bằng thì… chúc mừng bạn, bạn đang có được điều tuyệt vời mà bất kỳ đàn ông nào trên thế giới cũng ao ước.

(Blog của May)

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Yêu

Hắn cõng cô, cô hỏi: “Em có nặng không?”
“Toàn bộ thế giới đều ở trên lưng, em nói xem có nặng hay không?”

(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Khúc dạo đầu

Giữa mùa hè. Ba cậu con trai ngồi quây quần quanh bố Phương, cậu nào cũng toát mồ hôi.
Cậu hai nhận khoán lò gạch trong thôn, gọi xong điện thoại, bỏ máy di động xuống nói:
- Bố ơi, con đang bận tíu tít trong lò gạch, bố gọi ba chúng con đến làm gì?
Cậu cả cũng cười hiền hậu nói:
- Vâng thưa bố, con vừa đang bón phân ở ruộng rau.
Cậu ba cười hì hì nói:
- Bố gọi ba anh em mình cùng đến, chắc chắn có việc gì nóng sốt.
Lão Phương nhả khói thuốc, gọi vào bếp:
- Bà nó ơi, chân giò đã được chưa?
Từ trong bếp vợ ông nói vọng ra:
- Sắp được rồi, nồi áp suất đang phụt hơi.
Ba cậu con trai người nọ nhìn người kia, chẳng hiểu có chuyện gì. Cậu ba có vẻ sốt ruột không yên, lúc ngồi trên ghế, lúc lại ngồi bệt, cầm điện thoại di động của cậu hai chơi trò điện tử.
Lão Phương trông thấy, mắng cậu ba:
- Ba mươi tuổi rồi còn không biết gì, suốt ngày chơi bời lêu lổng. Con trông em gái con, nó đã lấy chồng trước con. Bao giờ con mới lấy vợ hả?
Cậu hai nói hùa theo:
- Phải đấy cậu ba, em cũng nên lập gia đình riêng đi thôi.
Từ trong bếp bà Phương nói vọng ra:
- Có uống rượu không ông ơi?
Lão Phương đáp:
- Uống chứ! Sao lại không?
Cậu hai nghe nói uống rượu liền bảo:
- Con đi lấy rượu, đã lâu lắm cả nhà mình không uống rượu.
Cậu hai rót đầy bốn chén rượu. Cậu ba tranh một chén trước, nhấp một hớp nhỏ, cầm đũa gõ mép bàn canh cách.
Vừa vặn bà Phương bê một chậu to chân giò hầm đi ra, hơi nóng đang bốc lên ngùn ngụt. Cậu ba thò luôn đũa vào chậu gắp một miếng chân giò. Lúc này Lão Phương mắt sáng tay nhanh cũng vội vàng cầm đũa gạt lên đũa của cậu ba, miếng chân giò của cậu ba liền rơi xuống chậu.
Cậu ba tiu nghỉu. Lão Phương liếc nhìn người con trai út, lão vén ống tay áo, nhấc chân trái để lên ghế, rồi lại cầm đũa thò vào chậu gắp một miếng chân giò dầy bự để gần mũi ngửi ngửi, nói rối rít:
- Chân giò thơm thật!
Cả ba anh em trai đều không kìm nổi cơn thèm, cứ nuốt nước bọt ừng ực, nhưng chưa được bố cho phép, không ai dám động đũa. Lão Phương cắn một miếng rồi bỏ miếng chân giò vào bát trước mặt, từ từ nhai. Nhai xong miếng thịt trong mồm, lão Phương thè lưỡi liếm hai bên mép, nói:
- Thơm lắm, cậu ba, con ăn đi.
Cậu ba thò đũa gắp luôn, nhưng lại bị đôi đũa của bố cản lại. Lão Phương bảo:
- Hãy ăn miếng trong bát của bố.
Cậu ba bỏ đũa xuống, trợn hai mắt nói:
- Bố, bây giờ là thời nào mà bố còn bắt con ăn đồ thừa của bố?
Cậu cả và cậu hai cũng há mồm trợn mắt, không biết hôm nay ông già chơi úm ba la trò gì, đều không dám lên tiếng.
Lão Phương sa sầm nét mặt nói:
- Thế nào, chê mồm ta bẩn hả?
Lão Phương hắng giọng nói tiếp:
- Còn nhớ không, năm nào đói kém, trong làng không tìm đâu ra một hạt thóc, nhà mình nghèo túng đói lả, bố thấy bốn anh em trai gái đói khóc kêu oai oái, liền đi kiếm cái ăn. Bố đã trèo qua ba trái núi, lội qua hai con sông, cuối cùng tìm đến một mảnh ruộng trồng khoai lang. Thật ra, ruộng khoai lang ấy đã bị người ta đào đi bới lại nhiều lần, hầu như không tìm thấy một dây khoai, nhưng cái đói đã khiến bố tin sẽ xảy ra kỳ tích. Bố dùng đá đào, lấy tay bới hùng hục, cuối cùng bố đã bới được tám  nhánh khoai to bằng ngón tay cái. Bố vừa bỏ tám nhánh khoai nhỏ vào túi, thì ở sau lưng có mấy người đã đứng sẵn nói to, đây là ruộng khoai của họ, đòi bố bỏ nhánh khoai lại. Bố vốn đã đói càng đói, cộng thêm leo núi vượt sông, toàn thân bủn rủn, uể oải, nhưng nghĩ đến các con đang khóc lóc đòi ăn ở nhà, bố liền cố sức cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng một mạch thật xa, họ hoàn toàn không đuổi kịp.
Lão Phương ngừng một lát, một giọt nước mắt đùng đục liền rơi xuống, lão nói tiếp:
- Về đến nhà, nhìn thấy các con ăn ngấu nghiến ngon miệng lòng bố càng thương xót. Mẹ các con len lén dúi cho bố một nhánh, bố đút nhánh khoai vào mồm, thằng ba đã ăn hết nhánh khoai của nó, cứ nheo nhéo đòi ăn, nó móc bằng được nhánh khoai ra khỏi mồm bố.
Bốn bố con im lặng hồi lâu. Cậu cả rơm rớm nước mắt nói:
- Bố ơi, bố ăn trước đi.
Cậu cả gắp miếng chân giò trong bát lão Phương cắn một miếng, sau đó bỏ vào bát cậu hai. Cậu hai cũng cắn một miếng, rồi bỏ vào bát cậu ba. Cậu ba lẻm hết miếng thịt. Cứ thế, bố một miếng, con một miếng, bố một hớp, con một ngụm, trong chốc lát đã ăn sạch sành sanh chậu chân giò.
Ăn no uống đủ, lão Phương hài lòng đứng dậy, phưỡn bụng nói:
- Bây giờ ta tuyên bố, bắt đầu chia nhà...

(Nguyên tác Kỷ Nhật Kiên, Vũ Công Hoan dịch)

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

Giữa những vội vã

Đất trời đã chuyển mình vào Hạ, buổi sáng bình minh đến sớm hơn. Bầu trời trong vắt, không gợn chút mây. Cái oi bức, ngột ngạt của thị thành khiến bước chân người nao núng. Nhưng hãy nhìn những hàng cây kia, chúng đang vươn mình phủ lá, khi bắt đầu ướm một sắc màu xanh thẳm.

Mùa nào cũng vậy, trên con đường ta đi bao giờ cũng có những vẻ đẹp, mà lắm khi ta lơ đãng vô tình không hay hoặc vội vã cố tình không biết. Từ sáng đến chiều ta dễ bị dồn nhét với bao nhiêu những tin tức bất an, những chuyện xấu xa của cuộc đời. Nó ảnh hưởng đến ta, khiến ta trở nên dè dặt và đóng kín, cái nhìn của ta nhỏ hẹp hơn và ta sống vội vã hơn.

Không phải ta nên làm ngơ trước những khổ đau chung quanh mình, nhưng ta cũng đừng đánh mất đi những điều hay vẻ đẹp khác đang có mặt trong cuộc sống. Nó hiện diện trong một ngày mưa nhẹ, một tách cà phê, một người bạn thân, một bài nhạc hay… chúng đều có thể nâng cao tâm hồn, mang lại một sự bình yên.

Cũng như một buổi chiều kia ngồi bên vệ đường ngắm dòng người xuôi ngược, bạn cũng nhận ra được một giai điệu từ tiếng sáo trúc lạc lõng giữa lòng thành phố. Và trên đường đi sáng nay, bạn hãy bước chậm lại và lắng nghe. Biết đâu, có ai đang chơi một bài nhạc hay nào đó. Sắc màu của không gian cũng là một bài nhạc giao hưởng vô cùng kỳ diệu, phải không bạn? Và bạn chỉ cần lắng nghe.

Họp mặt lần cuối

[audio:url=http://data19.chiasenhac.com/downloads/1119/6/1118088-973dbc2a/128/Hop%20Mat%20Lan%20Cuoi%20-%20Huynh%20Phi%20Tien_%20Ha%20Th%20%5BMP3%20128kbps%5D.mp3]


[A7] Còn buổi họp cuối cùng này thôi [Dm]
Mai chúng ta giã biệt người ơi [Gm]
Tâm sự đi những gì chưa nói [A7]
Câu ca này và tiếng thơ ngâm [Gm]
Mình mang một nỗi buồn xa xăm [A7]

[A7] Cùng chúc nhau những lời gì đây [Dm]
Mai cánh chim nhỏ dại tìm đi [Gm]
Anh về nơi cuối trời thương nhớ [A7]
Riêng tôi ngược về chốn kinh đô [Gm]
[A7] Ai gieo chi nỗi buồn đầu thơ [Dm]

Ve kêu gọi hè sang [Dm]
Phượng về khơi niềm nhớ [F]
[Bb] Giây phút chia tay là đây [Dm]
Chép cho ai bài thơ [Gm]
Lưu bút thư sinh mình ghi [F]
Chiếc hình kỷ niệm hôm nay [Gm]

Phượng vẫn rơi, xác phượng tả tơi [Dm]
Nghe tiếng ve réo gọi hồn tôi [Gm]
Thôi cạn ly giã từ nhau nhé [A7]
Mai cho dù mình có xa nhau [Gm]
[A7] Phút giây này nhớ vạn ngày sau [Dm]

Santa Claus

Chào bác chủ bút,
Cháu được 8 tuổi.  Một vài đứa bạn của cháu nói rằng ông già Noel không có thật.  Ba cháu nói, “Nếu con đọc trên báo The Sun, tức là có thật.”  Xin ông nói thật cho cháu biết, ông già Noel có thật hay không?
Virginia O’Hanlon

Cháu Virginia thân mến, những đứa bạn nhỏ của cháu đã lầm rồi. Chúng đã bị ảnh hưởng bởi cái tánh nghi ngờ của một thời đại quá nhiều hoài nghi ngày nay. Chúng không tin trừ khi nào chúng phải thấy. Chúng nghĩ rằng, những gì mà đầu óc nhỏ bé của chúng không hiểu được là không thể nào có thật. Nhưng cháu biết không Virginia, tất cả những trí óc, dù của người lớn hay trẻ con, đều là rất nhỏ bé. Trong cái vũ trụ bao la, rộng lớn này, sự hiểu biết của con người chỉ là một con kiến bé tí ti, so với cái thế giới vô tận chung quanh mình, thì làm sao ta có đủ trí thông minh để thu nhận hết tất cả những sự thật và kiến thức được.

Vâng, Virginia, ông già Noel là có thật.  Ông hiện hữu rõ rệt cũng như là tình thương và sự rộng lượng và sự chân thành đang có mặt, và như cháu biết rằng những điều ấy rất đầy rẫy và chúng mang lại cho cuộc sống của cháu những điều tốt đẹp và hạnh phúc nhất. Than ôi, nếu như thế giới này không có ông già Noel thì cuộc sống này buồn thảm đến dường nào! Nó cũng sẽ rất là ảm đạm nếu như cuộc sống này không có những đứa trẻ như cháu. Thế giới này sẽ không có những niềm tin của trẻ thơ, không thơ ca, không tình yêu với mộng mơ để làm cuộc sống này tươi đẹp hơn.  Chúng ta không có gì để vui và thưởng thức nữa hết, ngoại trừ qua những gì mình thấy và nghe.  Ngọn lửa trong sáng của tuổi thơ làm sáng đẹp cuộc đời này sẽ bị dập tắt ngấm.

Nếu như không tin vào ông già Noel, thì thôi cháu cũng đừng tin vào những bà tiên nữa làm gì.  Cháu có thể nói Ba cháu thuê người canh chừng xem ông già Noel có trèo xuống những ống khói vào đêm Noel không, và cho dù nếu như cháu không thấy ai hết, nhưng việc ấy có chứng minh được điều gì chăng? Chưa ai thấy ông già Noel bao giờ hết, nhưng cũng đâu có dấu hiệu gì chứng minh là không có ông già Noel đâu! Cháu biết không, những điều chân thật nhất trên cuộc đời này là những gì mà cả người lớn và trẻ con đều không thể thấy được. Cháu có bao giờ thấy những bà tiên chưa? Lẽ dĩ nhiên là chưa, nhưng đâu ai có thể chứng minh là các vị ấy không hiện hữu. Không ai có thể nhận thức hay tưởng tượng được những sự kỳ diệu có mặt trong thế giới này, chúng là những gì ta không thấy và cũng sẽ không thể nào thấy được.

Cháu có thể đập vỡ cái lục lạc đồ chơi trẻ con ra xem, và nhìn thấy được những gì bên trong đã tạo nên những âm thanh ấy. Nhưng có một tấm màn che phủ một thế giới vô hình mà cho dù một người khỏe nhất, hoặc là tất cả những người mạnh nhất trên thế giới này góp sức lại, cũng không thể nào vén mở lên được. Chỉ có niềm tin, thơ văn, tình thương, ước mơ... mới có thể vén mở được tấm màn ấy, và cho ta thấy được những điều kỳ diệu và nhiệm mầu nằm phía sau. Mà tất cả điều ấy là có thật hay không? Cháu biết không Virginia, trên thế giới này, không còn có gì là chân thật và chắc chắn hơn là điều ấy.

Ông già Noel, cám ơn trời, Ông hiện hữu và sẽ còn có mặt mãi mãi. Một ngàn năm sau này, mà cháu biết không Virginia, 10 lần hơn thế nữa, 10.000 năm sau kể từ bây giờ, ông già Noel vẫn còn có mặt và tiếp tục mang niềm vui đến cho những con tim của các trẻ thơ như cháu.

(Sưu tầm - Nóng quá, nhớ ông già Noel)

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Hãy tử tế với nhau

Trong một bài nói chuyện với các sinh viên trong buổi lễ ra trường tại Đại học Syracuse - New York, nhà văn George Saunders đã khuyên các em rằng mục đích của cuộc đời là hãy sống tử tế với nhau hơn.  Ông nói “Điều mà tôi hối tiếc nhất trong đời mình là đã không biểu lộ lòng tốt, sự tử tế”.  Xin chia sẻ với các bạn.

Tôi hối tiếc điều gì? Những lúc mình bị cái nghèo đeo đuổi chăng? Không đâu. Hay làm những công việc, nghề nghiệp chán chường? Không, tôi không hề hối tiếc điều ấy. Hay là lúc tôi đi du lịch, trần truồng lội sông ở Sumatra, ngước lên thấy chừng 300 con khỉ đang ngồi trên cao và đi tiêu xuống, ngay trên dòng sông mà tôi đang bơi lội, trần truồng và miệng mở rộng? Và sau đó, tôi bệnh gần chết, nằm nhà thương hết bảy tháng trời? Thật ra cũng chẳng hối tiếc gì lắm.

Nhưng có điều này làm tôi hối tiếc.

Khi tôi học lớp Bảy, có một cô bé từ xa đến mới vào học lớp chúng tôi. Cô mang một đôi mắt kính màu xanh, kiểu mắt mèo, mà thời ấy chỉ có những bà già mới mang. Và mỗi khi cô bối rối, mà rất là thường, cô có thói quen lấy những sợi tóc mình bỏ vào miệng và nhai.

Khi cô bé vào học trường chúng tôi, thì chẳng ai để ý đến cô, thỉnh thoảng lại còn bị trêu chọc, như là “Sao, tóc nếm có ngon không?” Tôi thấy rõ rằng những việc ấy cũng làm cô đau. Tôi vẫn còn nhớ rõ dáng của cô bé mỗi khi nghe những lời châm biếm như vậy: đôi mắt nhìn xuống, như vừa bị ai đá nhẹ vào bụng, như vừa bị nhắc nhở về vị trí của mình với tất cả, cô cố gắng làm sao được biến mất đi. Rồi cô từ từ lảng tránh đi nơi khác, với những sợi tóc vẫn còn vướng trong miệng.

Tôi có thể tưởng tượng rằng khi về nhà, Mẹ của cô bé sẽ hỏi, như là “Sao, hôm nay ở trường có gì vui không con?” và cô sẽ đáp “Ồ, cũng bình thường thôi mẹ.” Và Mẹ cô sẽ hỏi, “Con có thêm bạn mới không?”, “Có chứ mẹ, nhiều lắm.

Có những buổi sáng tôi đi ngang thấy cô bé đứng loanh quanh trước sân nhà mình, như sợ không muốn rời xa. Và rồi một ngày gia đình cô bé dọn đi. Chuyện chỉ vậy thôi. Không có gì bi đát, cũng không có gì là to tát cả.  Một hôm cô bé có mặt, rồi một hôm cô vắng mặt.  Câu chuyện chấm dứt.

Nhưng tại sao, đến bây giờ tôi vẫn còn hối tiếc điều ấy? Tại sao, bốn mươi năm sau, tôi vẫn còn nghĩ đến nó? So với những đứa trẻ khác trong trường, thì thật ra tôi còn rất tốt với cô bé nữa. Tôi không bao giờ nói lời gì không đẹp với cô. Sự thật thì có lúc tôi còn bênh vực cô ấy nữa. Nhưng dù vậy, nó vẫn khiến tôi bứt rứt.

Và đây là một điều mà tôi biết chắc là sự thật, nghe thì có vẻ hơi sáo rỗng, nhưng tôi không biết nói cách nào khác hơn. Điều mà tôi hối tiếc nhất trong cuộc đời mình là không biểu lộ lòng tốt, sự tử tế.

Những giây phút mà khi có một người nào đó ngay trước mặt tôi, đau buồn và tôi chỉ đáp ứng môt cách… vừa đủ. Dè dặt. Kín đáo. Nếu như ta nhìn từ phía bên kia, thì ai trong cuộc đời ta, mà mình cảm thấy quý mến và ấm áp mỗi khi nghĩ đến? Tôi đoan chắc rằng họ là những người đã có lòng tốt và tử tế nhất đối với ta.

Có lẽ nói thì dễ nhưng thực hiện thì chắc chắn là rất khó, nhưng tôi vẫn cho rằng mục đích của cuộc đời là: cố gắng sống cho tử tế hơn.

Tôi có lời tiên đoán này và cũng là một lời cầu chúc chân thành gửi đến tất cả các bạn: Khi bạn có tuổi hơn, cái tôi của bạn sẽ dần nhỏ lại đi và bạn sẽ lớn lên hơn trong tình thương. CÁI TÔI sẽ dần dà được thay thế bằng TÌNH THƯƠNG. Nếu như bạn có con, đó sẽ là một giây phút lớn lao trong tiến trình tự làm phai mờ đi cái tôi của mình. Bạn không còn quan tâm về những gì xảy đến cho TÔI, miễn là con mình được lợi lạc. Đó cũng là lý do mà cha mẹ các bạn rất là hãnh diện và vui sướng hôm nay. Một trong những giấc mơ yêu dấu nhất của họ đã trở thành sự thật.  Tôi cũng xin chúc mừng tất cả các bạn.

Bây giờ là lời khuyên của tôi. Vì theo tôi, cuộc đời của các bạn sẽ là một tiến trình dần dà trở nên tử tế hơn và biết thương yêu hơn. Vậy thì hãy mau lên. Xúc tiến nhanh lên. Bắt đầu ngay từ bây giờ đi. Trong mỗi chúng ta có một sự lầm lẫn này, thật ra nó cũng là một căn bệnh, đó là: lòng ích kỷ. Nhưng nó có thuốc chữa. Bạn hãy là một bệnh nhân tốt và chủ động, hãy tự tìm cho mình những liều thuốc hiệu nghiệm nhất để tự chữa lấy cho suốt cuộc đời.

Hãy thực hiện hết những gì bạn mơ ước – du lịch, làm giàu, thành đạt, có sự nghiệp, danh vọng, cải cách, lãnh đạo, lập gia đình, gây dựng tài sản rồi mất hết, bơi trần truồng trên sông (nhưng nhớ thử trước xem có phân khỉ không nhé) – nhưng bao giờ ta cũng ngã về hướng của lòng tử tế.  Hãy làm những việc hướng về phía rộng mở và tránh những điều khiến ta trở thành nhỏ nhen, suy giảm mình xuống.

Trong ta có một phần trong sáng, nó hiện hữu bên ngoài cá tính của mình và lúc nào cũng ngời sáng. Nó tỏa sáng như là của Shakespeare, sáng như là của Gandhi, sáng như là của Mother Teresa.  Hãy dẹp bỏ hết những gì ngăn ngại, khiến ta tách biệt với sự trong sáng ấy. Hãy tin rằng nó hiện hữu, hãy tiếp xúc với nó để hiểu rõ nó hơn, nuôi dưỡng nó và mang ra chia sẻ với mọi người chung quanh.

(Nguyễn Duy Nhiên)

Vì sao lại thế?

Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một hôm gặp Chúa, Adam hỏi:
- Thưa Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế?
- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.
- Làn da của nàng mới mịn màng làm sao!
- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!
- Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.
- Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ!
- Thật tuyệt vời, sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc mãi là tại sao Chúa lại làm cho nàng ngốc nghếch thế?
- Thế thì nàng mới yêu con chứ!

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Buồn quá!


Quy tắc sống

Khi tôi nhận giải Nobel, hình như cha mẹ tôi thậm chí không hề ngạc nhiên. Chẳng là các bậc cha mẹ bao giờ cũng nghĩ con mình là nhất. Tôi cũng sẽ không ngạc nhiên về các con của mình.

Không bao giờ được đẩy các mối quan hệ đến mức bạn phải cắt đứt chúng. Cần đẩy quan hệ đến mức người khác tự cắt đứt quan hệ với bạn.

Không quan trọng là làm nghề gì, chỉ cần càng ít cấp trên càng tốt.

Tôi không chia cuộc sống ra phần công việc và phần nghỉ ngơi. Ở nhà tôi bao giờ cũng nghĩ về công việc, còn ở cơ quan thì nói chung tôi thư giãn tâm hồn.

Konstantin Novoselov, Đại học Manchester, giải Nobel Vật lý 2010.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Gặp lại người xưa

Bất ngờ gặp lại bến sông
Tơ lòng ai đếm ai đong mà đầy.
Vẫn nét nhìn thuở thơ ngây
Vẫn quen giọng nói những ngày mộng mơ…

Sai lời, mây lúc ngu ngơ
Lỗi tin, gió buổi hững hờ trẻ con.
Bây giờ bóng đã hoàng hôn
Bừng vui phút gặp, thoảng buồn khi xa.

Giật mình ta trở về ta
Còn em về với nơi mà không anh
Mái đầu bạc, ánh mắt xanh
Nhịp tim như thể xưa dành cho nhau.

Nên thuyền, duyên phận vàng thau
Ván đừng nghiêng ngả, sông sâu dỗi hờn.
Dõi sông biết bến vui buồn
Gặp người xưa, bỗng hút hồn về xưa… 


NGƯỜI XƯA (@)
Tình cờ gặp lại người xưa
Cafe máy lạnh, cơm trưa văn phòng
Anh giờ tóc đã hoa râm
Vai mang laptop, tay cầm smartphone
............................................................

(Đọc thơ của Quang, T viết trả lại nhưng sợ bị "quở" nên đăng như vậy thôi, mai mốt sẽ đăng tiếp, các bạn "thư giãn" nha.)