Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Viết cho tháng Mười

Tôi nhớ tháng Mười của mình. 

Khi đang học năm hai tôi để ý một cô gái. Một cô gái tôi bắt gặp tình cờ và chưa bao giờ có dịp gặp mặt thực sự, chỉ nói chuyện trên Yahoo. Cô ấy có nụ cười vô cùng rạng rỡ, những chiếc răng trắng đầy đặn và khỏe mạnh, điểm xuyết một nụ cười sắc nét. Tôi gần như đã cảm nắng ngay từ cái nhìn đầu tiên đó. Cả tháng Mười đó tôi nói chuyện với em, không bằng cách gặp trực tiếp, giờ này qua giờ khác, không hẳn là thích nói chuyện mà muốn được đọc những dòng chữ em viết trên màn hình máy tính.

Năm ngoái tôi được em tặng một quyển sách của Marai Sandor, trong đó ông có viết về tháng Mười của ông, tôi đặc biệt thích đoạn văn ngắn ông viết về một người đàn bà:

"Có điều gì đó vặt vãnh một cách nực cười, mua chuộc và chinh phục ở người đàn bà này, đến nỗi ngay lập tức ta phải chú ý tới nàng giữa đám phụ nữ hấp dẫn, xinh đẹp, ầm ĩ và hiếm thấy kia? Ở nàng có điều gì đó, một cái gì lặng lẽ và tỏa rạng. Ta nhìn nàng và bỗng hiểu ra: cho đến lúc này ta run rẩy, nhưng chỉ cần ngồi xuống bên nàng, và thế là từ đó ta hết lạnh. Đúng là quanh nàng cũng không có sức nóng đặc biệt, người đàn bà này không bốc lửa. Nhưng nàng sưởi ấm, như một lò sưởi bằng gạch men cũ đầu mùa đông được đốt nóng bằng ngọn lửa của những khúc gỗ thơm, rồi than cứ lặng lẽ hồng tới mùa xuân. Vì thế tôi ngồi xuống bên nàng, không có hy vọng hay nhu cầu gì đặc biệt, chỉ để được sưởi ấm."

Ngắn vậy thôi, nhưng ông đã miêu tả chính xác người đàn bà tôi muốn, một người có một hơi ấm đặc biệt, không bốc lửa, chỉ tỏa ra sự ấm áp dịu dàng và một mùi hương dễ chịu từ mái tóc và từ bờ vai của nàng. Và tháng Mười này tôi đã yêu một người phụ nữ như vậy, không có nhu cầu và hy vọng gì đặc biệt, tôi chỉ biết yêu em thôi. Thật kỳ cục và cũng buồn cười vì tôi đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lại yêu như thế này, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy lý trí. Tôi đã từng thấy lý trí và tình yêu không thể cùng tồn tại bên trong con người đa cảm như tôi. Nhưng có lẽ vốn hiểu biết của tôi về chính bản thân mình còn quá hạn chế khi có quá nhiều thay đổi mà tôi đang dần nhận ra chúng. Em có mùi thơm tự nhiên của gỗ, hoa dại và đồng cỏ. Em không có mùi của nước hoa nhân tạo, không có mùi đến từ sự phi tự nhiên. Mái tóc em giống như tiếng gió, giống một cánh buồm mềm mại lái mình trong sóng biển, như một đám mây lạc loài trong mùa thu, đẹp và gợi sự yêu thương vô cùng. Tôi không có tham vọng chạm vào người em, hôn lên mái tóc đó, lên cánh vai và khuôn cổ mềm mại. Tôi chỉ muốn được ở đâu đó cạnh em, nhìn em cười và nghe em kể về sự trớ trêu của mình.

Tôi tin ai cũng có một thời điểm nào đó trong năm dành cho bản thân mình, ở tháng đó ta thấy mình được trở lại là chính mình, thấy không trí tràn đầy những mạch nhớ của tình yêu, những hương nồng của quá khứ. Chúng tràn về, ứ đầy và ta thấy cuộc sống thật đẹp. Chính vì những khoảng thời gian như vậy mà ta có thể quên đi những buồn bã và mệt mỏi của tuổi trưởng thành và sống tiếp với đam mê của chính mình một cách nồng nhiệt. Tôi tin và tôi muốn ai cũng vậy, ai cũng tìm được cho mình thời điểm dành riêng cho mình, tìm được điểm bật để đẩy ta lên sau khi ta lỡ gục xuống vì cuộc sống người lớn quả thực quá nhiều thử thách.

(mannup.vn)

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Giọt nắng đầu cành

Con gái, có thể ai đó sẽ xuất hiện, để con thương nhớ thật nhiều, để con mong chờ và tin tưởng vào một chuyện tình yêu đẹp như cổ tích. Nhưng rồi con cũng nhận ra, khoảng cách giữa hai người là quá xa. Con không với tới, người đó cũng không có ý định dừng lại hay đưa tay ra với con, thì con nên biết rằng, người đó, không phải dành cho con!
 
Có thể con sẽ cho rằng mẹ chỉ là một người đứng ngoài nên những lời nhận định là những lời vô căn cứ. Nhưng con à, mẹ cũng đã từng giống như con, đã từng yêu thương một người đến khờ khạo, đã từng nhớ nhung đến bỏng cháy cả tâm can. Mẹ vẫn phải từ bỏ, hoặc quay lưng, bởi vì đó không phải là người phù hợp.
 
Ở tuổi của con có thể thích một người có vẻ ngoài bắt mắt, có thể thương một người thành thật thẳng ngay, cũng có thể bị quyến rũ bởi muôn vàn lời nói nhẹ bay như cánh bướm. Con sẽ đem lòng mà thầm thương trộm nhớ, sẽ thấy mong chờ và nhung nhớ quá đỗi nhiều. Nhưng con chỉ lầm lũi một mình con, ôm tim yêu chạy dọc cung đường đầy sỏi. Người ấy có nhìn về phía con? Có nâng đỡ bước chân con? Có sẵn lòng dừng lại chờ con bước tới? Hay là nhanh chóng vẫy tay chào và nhoẻn cười để đi về phía không con?
 
Ở tuổi của con tình yêu sáng trong như giọt nắng đầu cành. Mẹ thầm nghĩ thật tốt biết bao khi con sẽ va vấp ít nhiều trên chặng đường con sẽ lớn. Thế nên duyên hạnh ngộ sắp đặt cho con những cuộc gặp gỡ để rồi phải chia ly. Dẫu buồn nhiều và nuối tiếc nhiều, nhưng con hãy tin rằng họ đến là để ra đi, chứ không phải là người ở lại. Nếu là người ở lại, sẽ bên con đến tận cùng, nắm tay con và không bao giờ than thở.
 
Ở tuổi của con, có lẽ, việc chấp nhận thua thiệt một ai đó về phần tình cảm là chuyện quá sức buồn cười. Nhưng rồi con sẽ thấy, người ta thương nhau, yêu nhau, không phải bởi ai đó đẹp hơn một ai đó khác, không phải ai đó giàu có hơn một ai đó khác,… vì tất cả những điều đó đều có thể được thay thế bởi thời gian. Mà đôi lúc, điều một người lựa chọn ở người thương của mình chính là cảm giác được hồi hộp cầm tay, là cảm giác bình yên khi nghĩ về, và cảm giác lòng như nổi bão khi người kia gặp chút trắc trở không hay. Chính là, người ta sẽ thấy mình sống hết mình bên cạnh một người khác, không phải con. Đừng đố kị ganh đua, đừng mỉa mai tình yêu của họ. Ai cũng có trái tim, và ngăn trái tim nào cũng chỉ nên gợi nhớ một người. Sẽ có người cần con, thương yêu con, hơn là con vẫn nghĩ.
 
Con yêu, mẹ biết sẽ thật sự khó khăn khi bắt con phải quên đi một người không thuộc về con, nhưng đã chiếm trọn tâm trí con lúc này. Con cũng sẽ vì chạnh lòng mà rưng rức khóc. Cũng sẽ vì tủi thân mà vỡ òa với bao niềm tức tưởi thương thân. Nhưng con à, níu giữ khó nhất trên cuộc đời này chính là níu giữ một tấm lòng không có mình trong đó. Bởi vì họ không phải dành cho con, là thứ lý lẽ mà con sẽ gặp, gặp để rồi vượt qua dù đau khổ đến thế nào!
(Theo Hạc Xanh / Trí Thức Trẻ)
 

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Năm tháng như bài ca

Tôi hay chép vào phone một số nhạc để nghe trên đường đi. Tôi chỉ nghe lossless, bởi vì ngoài lời ca tôi rất thích nghe cách hòa âm của những giai điệu mà mình yêu thích.

Một buổi, tôi vào Google để tìm lời của bài hát "Ru chưa hết nửa câu hò" mà tôi nghe được trong một buổi tối đồng điệu. Tôi muốn tìm hiểu nhiều hơn về thân phận của người phụ nữ ấy? Hay tôi muốn biết nhiều hơn về hoàn cảnh ra đời của bài thơ đó? Tôi tìm được cái này!

Tác giả: Trịnh Tiến Nhất (Đài Loan)
Dịch: Trang Hạ

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

1. Cảnh nghèo
Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn.

Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư. Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà". Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa?

Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!". Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình: Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng. Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười xót xa
Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai. Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét, v.v...

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng hổi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói: "Chị ơi, em yêu chị!". Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

3. An ủi nhỏ nhoi
Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu.

Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền. Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ. Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi.

Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói: "Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi. Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học.

Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt. Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa. Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

4. Kiếp này
Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi. Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.
Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa! Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ. Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực. Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị? Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

5. Xin lỗi
Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói: "Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?". Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi.

Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch: "Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi". Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa
Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu. Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói: "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy". Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.

Tuổi 20

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta cô đơn lắm, cô đơn đến nỗi trở thành một con người khác, lạnh lùng, ít nói, ít cười, dường như chẳng còn là mình nữa. Bởi vì ngoài hai mươi, người ta đã trưởng thành, phải gánh vác những trọng trách, phải mưu sinh để tồn tại.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, ít khi được bên gia đình, người ta thèm được một bữa cơm gia đình ấm cúng nhưng điều đó thật khó.

Ở cái tuổi hai mươi mấy sống xa nhà, người ta sống đơn giản lắm, một tách café đen hay một bát mì nấu vội cũng đủ ấm lòng.

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thường nay đây mai đó, biết đâu là bến đỗ. Đôi lúc như một con thuyền cứ trôi, trôi mãi trên sông và lượn lờ theo từng cơn sóng.

Đôi lúc, ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thèm một cái nắm tay, một cái ôm hay một cái hôn. Chỉ như thế cũng đủ hạnh phúc rồi, bởi tuổi hai mươi, người ta dễ đổ vỡ, dễ chia ly.

Cũng có đôi lúc ở cái tuổi hai mươi mấy  người ta muốn được phiêu diêu tự tại, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, chẳng có điều gì ràng buộc, chẳng ai cản bước.

Cũng giống như một hòn sỏi phủ đầy rong rêu, một hôm rơi xuống một con suối. Nó cứ ngỡ mình sẽ đắm chìm dưới dòng nước chảy xiết ấy đến cuối đời, nhưng nó luôn hy vọng rằng một ngày nào đó nó có thể phơi mình dưới ánh nắng huyền ảo. Và rồi dòng nước ấy đã kéo nó đi, nó trôi dài, va chạm với rất nhiều thứ cho đến khi nó dừng lại bàng hoàng. Nó cố mở cặp mắt thật to để nhìn xem nó đã trôi về đâu. Dòng nước kia đã đưa nó đến bờ bến mới. Nó nhìn lại bản thân mình, láng mịn, đến một vết gồ ghề cũng không thấy. Nó hiểu ra rằng trong cuộc sống khó tránh khỏi sự va chạm.

Có va chạm người ta mới trưởng thành.

(sưu tầm)