Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Tìm Cách Làm Giàu

Năm hết , tết đến - chứng khoán thì giảm ; Bài bạc thì te tua.
Làm sao để làm giàu đây .

Nam đang nghiên cứu môn khoa học bên dưới - bạn nào cùng chí hướng ; vào trao đổi them nhé.

Cơ sở lý thuyết chung về lô đề xổ số 

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Tin đặc biệt: Họp nhóm cuối năm!

Chào các bạn,

Như vậy là sắp hết năm 2015 rồi - chúng ta ít có dịp gặp nhau quá.
Nhóm bạn Sài Gòn nên tổ chức buổi tiệc tất niên nhé!!!

Nhờ bạn Quang thử liên hệ với các bạn SG - xem OK không ?

T Thanh Nam 


Quang đề xuất thứ Bảy, ngày 26/12/2015 (cả ngày). Quang sẽ nhắn tin cho các bạn nhóm SG. Địa điểm nhờ các bạn đề xuất rồi thống nhất sau.
 

Lê Trần Quang 

Cập nhật: Quang đã gửi tin nhắn cho nhóm bạn SG. Các bạn nhớ phản hồi nhé!  

Thơ Vui

Thấy trên mạng - trai gái làm thơ chọc ghẹo nhau.
Thấy hay hay Copy và paste vào đây hầu các cụ:

Chàng trai tròng ghẹo cô gái:

Cô kia cô kỉa cô kìa
Trông cô xinh thế cái kia thế nào?

Ngỡ ngàng khi được đáp lại:

Cũng xinh cũng xỉnh cũng xình
Cũng biết rùng mình khi gặp cái kia.

Ra đòn tiếp

Anh kia anh kỉa anh kìa
Trông anh to thế cái kia thế nào?

Lịch sự đáp lễ

Cũng cưng cũng cửng cũng cừng
Cũng nhẩy tưng bừng khi thấy cái kia.

Nam

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Lá thư của cha

Tác giả: Tôn Vận Tuyền - Kinh tế gia, Chính trị gia Đài Loan.

Các con thân mến,

Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời:

1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ.

Trong cuộc đời này, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.


2. Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó.

Nếu hiểu rõ được nguyên lý này, thì sau này trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì cũng nên hiểu, đó cũng không phải là chuyện trời sập.


3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!

Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.


4. Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này, tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi.

Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm áp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình!


5. Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công.

Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều này!

6. Ba không yêu cầu các con phải phụng dưỡng ba trong nửa quãng đời còn lại của ba sau này. Ngược lại, ba cũng không thể bao bọc nửa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc ba đã làm tròn thiên chức của ba. Sau này, các con có đi xe bus công cộng hay đi ô tô nhà, các con ăn súp vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.

7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử
TỐT với mình.

Mình đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy. Nếu không hiểu rõ được điều này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.


8. Trong hai mươi năm qua, ba tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay. Điều này, chứng tỏ muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian này, không có cái gì miễn phí cả.

9. Sum hợp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau. Kiếp sau, dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.

Trái tim vô cảm

Sinh ra trên đời, ai cũng có trái tim nhưng không phải vì thế mà nghĩ rằng trái tim nào cũng rung động như nhau. Có trái tim vô cùng nhạy cảm, chỉ một chút rung động nhẹ nhàng cũng xao xuyến cả tâm hồn nhưng cũng có trái tim trơ như gỗ đá trước những buồn vui của người khác. Có phải “trời sinh ra thế” hay con người phải trải lòng mình với những gì tồn tại xung quanh mới khiến cho tâm hồn trở nên nhạy cảm, đáng yêu và có khả năng đem lại hạnh phúc cho những người xung quanh.

Cristophe André là một nhà tâm lý học người Pháp, ông vừa xuất bản cuốn La force des émotions (Sức mạnh cảm xúc), hiện nằm trong danh mục những cuốn sách bán chạy nhất ở nước này. Khi phóng viên của tạp chí Le Figaro đặt câu hỏi: “Làm thế nào để sống hạnh phúc”? Ông trả lời: “Trước hết phải cảm nhận được nó. Nếu có hạnh phúc mà không ý thức được nó cũng bằng không. Thí dụ một buổi hoàng hôn mùa thu dịu mát, bạn đi dạo đâu đó trên cánh đồng hay trong công viên, bạn nghe tiếng dế kêu, nhìn lên trời, mấy vì sao lấp lánh, đó là khung cảnh có thể dẫn đến hạnh phúc. Thế rồi bạn về nhà, thấy con bạn nằm trong chăn ấm thò đầu ra cười tươi “Con chào bố!”, có mấy chú cún nhồi bông quanh chỗ con bạn nằm. Tự nhiên trong lòng bạn thấy dễ chịu êm ái. Đó chính là cảm giác hạnh phúc”.
 
Theo André, con người là một con vật xã hội, nó có trái tim nhạy cảm với đồng loại, với những khung cảnh, tình huống hạnh phúc. Trái tim ai càng nhạy cảm bao nhiêu càng có cơ may được hưởng hạnh phúc bấy nhiêu. Thật bất hạnh nếu ai đó sinh ra cũng có một trái tim nhưng lại là trái tim vô cảm. Vậy khả năng nhạy cảm của trái tim có phải là khả năng bẩm sinh, di truyền hay người ta có thể tự tao ra nó? Rất dễ nhận thấy khi còn nhỏ, nói chung tâm hồn chúng ta đều nhạy cảm. Trẻ thơ dễ xúc động trước những niềm vui nỗi buồn dù rất nhỏ. Nhiều em xuýt xoa thậm chí oà khóc khi con mèo bị đau hoặc vui sướng đến nhảy cẫng lên khi được ai tặng mấy cái kẹo. Nhưng rồi cùng với thời gian và sự trải nghiệm cuộc đời, có những trái tim trở nên chai sạn. Điều này một phần do ảnh hưởng của hoàn cảnh sống. Nó phụ thuộc rất nhiều vào ngay từ lúc nhỏ ta có được những người xung quanh dạy ta biết sướng vui, buồn khổ, chia sẻ tâm tư với mọi người? Nếu không sẽ trở thành vô cảm trước những diễn biến xung quanh mình, lạnh lùng băng giá như cánh cổng tâm hồn khép chặt trước mọi người thì có lẽ chẳng ai muốn gần họ chứ chưa nói là có thể yêu họ. Trước hết, đó là điều bất hạnh cho chính họ và sau nữa là cho ai phải chung sống với họ suốt đời.
 
Người có trái tim nhạy cảm luôn hiểu được niềm vui, nỗi buồn của người khác. Nhất là trong cuộc sống gia đình, mọi thành viên đều không vô cảm trước trạng thái tâm hồn của nhau.  
 
Các công trình nghiên cứu tâm lý giới gần đây đều cho thấy nhu cầu chia sẻ tâm tình của phụ nữ cao hơn đàn ông. Tất cả những người vợ trên thế gian này đều thích được chồng quan tâm đến mình. Nếu người vợ có tâm sự buồn phiền hay một niềm vui nào đó, họ rất muốn chia sẻ với người khác, trước nhất là với chồng. Nếu người chồng lại có trái tim vô cảm, không nhận thấy trái tim xao động trong tâm hồn người vợ thì đó là niềm bất hạnh lớn mà tiền bạc, của cải không thể thay thế được.
 
Người đàn ông nào đã từng yêu dù chỉ một lần chắc chắn cũng nhận thấy tình cảm của người phụ nữ họ yêu không bao giờ phẳng lặng như mặt nước ao hồ mà thường xuyên lên xuống như ngọn sóng. Nếu dùng đồ thị để thể hiện tình yêu của họ thì đường biểu diễn có hình “sin”. Đa số đàn ông cho điều này là lạ, có người tưởng rằng mình đã yêu phải một người kỳ quặc nhưng thật ra hầu hết nếu không muốn nói là tất cả phụ nữ đều như thế!
 
Các nghiên cứu về đời sống vợ chồng gần đây còn cho thấy, nếu lúc cảm thấy đau khổ mà phụ nữ không được nâng đỡ, chia sẻ thì sẽ không bao giờ họ cảm thấy thực sự hạnh phúc. Bời vì muốn cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao, người phụ nữ phải có lúc chìm sâu xuống đáy giếng tâm hồn để giải thoát, hàn gắn, làm trong sạch tình cảm của mình. Giống như để có thể cảm thấy một bữa ăn ngon, người ta cần phải đói. Khi tình cảm của người phụ nữ dâng lên, họ bằng lòng với thực tại nhưng khi đợt sóng tình cảm bắt đầu rút xuống mới là lúc họ ý thức được mình còn thiếu những gì. Giống như cái cốc chỉ có nước đến một nửa, khi tình cảm đang dâng lên người ta nhìn vào nửa có nước và hài lòng với sự đầy đủ của mình, còn khi xuống dốc, người ta nhìn vào nửa không có nước và chỉ thấy tất cả là trống rỗng. Vợ chồng chỉ có được hạnh phúc khi cả hai đã đồng cảm với nhau, khi vui cùng vui, khi buồn cùng chia sẻ và sẽ là bất hạnh nếu một trong hai người có trái tim vô cảm với người kia.
 
(Nguồn: Hạnh phúc gia đình 2008)

Lẽ sống

Tác giả: Bùi Quang Minh

Cuộc đời con người có lúc thăng, lúc trầm, lúc thế này, lúc thế kia nhưng cốt cách của con người lúc nào cũng có, bạn phải có trách nhiệm hoàn thành kiếp nhân sinh của mình, hoàn thành cuộc đời mình một cách tốt đẹp nhất xứng với ý nghĩa mà tạo hóa đã ban cho.

Những người mà nỗ lực lao động của họ mang lại nhiều giá trị lớn lao cho xã hội sẽ luôn luôn thấy mãn nguyện về mình, được người đời đề cao, ngưỡng mộ. Để làm được điều lớn lao, những người đó phải chọn được lẽ sống đúng cho mình, và sống phải lẽ theo lẽ sống ấy, không bị những điều vô nghĩa, những cạm bẫy, những điều xã hội không mong muốn làm tha hóa...

Mỗi thời đại, các cá nhân có cách lựa chọn lẽ sống riêng, không bao giờ là muộn nhưng thường là ở lứa tuổi thanh niên, trung niên. Nếu nghĩ về lẽ sống, bạn có thể tìm từ 3 nguồn ý nghĩa cơ bản của đời người: thành tựu trong công việc, sự quan tâm chăm sóc đối với những người thân yêu và lòng can đảm khi đối mặt với những thời khắc, những nhiệm vụ lớn lao, khó khăn, cam go, nghiệt ngã của cuộc sống cá nhân, cuộc sống đồng loại.

Nhưng gần đây, bạn trẻ sống lơ lửng, không mục đích, không chỗ bám vào một lẽ sống rõ ràng. Ai ai cũng nhận mình dám nói, dám làm, dám sống, dám chơi... nhưng cụ thể Lẽ sống của họ là gì? Ước mơ, hoài bão, lý tưởng của họ đối với bản thân mình, với lợi ích chung, sự tiến bộ của xã hội, cái tôi trong cái chúng ta của xã hội và hy sinh bản thân vì cái chung để xã hội đi lên... Giản Tư Trung, chuyên gia đào tạo doanh nhân từng nói "Lẽ sống giống bánh lái của cuộc đời. Con người không có lẽ sống giống như con thuyền không có bánh lái, chẳng biết đi đâu, về đâu". Sống để làm gì? Nếu xác định được mục đích, bạn sẽ sống khác đi và cuộc sống của bạn cũng sẽ khác.

"Một người không có ước mơ sẽ có cuộc sống giống thực vật. Trong xã hội, nhiều người không may phải nằm bất động trong bệnh viện nhưng không sống thực vật vì họ từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây vẫn đang quyết tâm đấu tranh với bệnh tật để cứu lấy sinh mạng của mình. Họ có ước mơ và niềm tin khỏi bệnh.

Nhưng ngược lại, có những người khỏe mạnh lại "bất động" về tâm hồn. Ấy là khi họ không xác định được cho mình phương hướng và mục đích sống. Vì vậy, người trẻ hãy luôn thường trực câu hỏi: Mình phải dùng cuộc sống này vào việc gì?"


Nhưng chọn con đường đi đúng cho một người đâu phải dễ? Khi bạn đã cất bước trên đường rồi, sẽ có lúc bạn phải xem lại và suy nghĩ về đích đến của đời mình. Nhiều khi, con đường đi đúng chỉ ló dạng khi ta dám cất bước.


Tự Nguyện
(Thơ Trương Quốc Khánh)

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Lá thư của Abraham Lincoln

Bức thư này không phải của Abraham Lincoln - vị tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, nhưng các nguồn trên Internet, thậm chí một số sách báo đều nêu là của ông ấy. Gốc của nó là một bài thơ bằng tiếng Anh. Cho đến bây giờ, tác giả của bức thư này là ai là điều còn đang tranh cãi. Nhưng điều đó không quan trọng bởi chính nội dung, tinh thần của bức thư.

Hôm nay là ngày 20/11. Trong bạn bè chúng ta có rất nhiều người đã và đang là những Thầy cô giáo. Xin chúc mừng tất cả các bạn!

Thưa Thầy!

Con tôi rồi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin Thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, nhưng xin Thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố...

Xin Thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất chính là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...


Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin Thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu đón nhận những gì tốt đẹp...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...

Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi chkhi đó cháu mới có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa Thầy. Nhưng xin Thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn!

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Ở lưng chừng hạnh phúc

Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi…” Em nhoẻn cười và nói bâng quơ, như cách em vẫn thường tỏ vẻ bông đùa để che đi những nỗi buồn vô cớ.

Chúng ta gặp nhau quá muộn trong đời. Thế nên, anh chẳng thể trả lời câu hỏi “Em là gì giữa bề bộn đời anh?”, bởi anh đã có một người gắn bó đủ nhiều để đừng yếu lòng trước những ngã rẽ lạc đường của thương yêu. Còn em, cũng chỉ có thể thở dài cho cuộc gặp gỡ mà mình đã chậm chân và khẽ đặt lên môi một nụ cười chấp nhận mỗi khi gần anh – như hai người tri kỷ. Trong mối quan hệ không thể gọi tên này, em không cần đến danh phận và anh không cấm cản được hai tấm lòng đồng điệu tìm đến nhau. Tự hai đứa biết đâu là ranh giới của yêu thương trễ nải để biết dừng lại kịp trước lúc tổn thương thêm bất kỳ ai. Khái niệm “đến trước – đến sau” đã phân định rõ ai cần được chở che và đâu là chốn quay về. Hẳn không phải là em.

Yêu anh là chấp nhận mọi thứ ở lưng chừng, kể cả hạnh phúc. Đến vui cũng không dám quá trớn và buồn cũng phải gói ghém đi, bởi chỉ một chút xao động dù rất khẽ, hạnh phúc la đà kia sẽ rơi hẫng không phanh. Em vẫn cứ bên cạnh, lng nghe những buồn vui thường nhật, những giận hờn lẫn ngọt ngào của tình yêu anh đang có. Anh vẫn đi về nơi chốn bình yên của riêng mình bằng hết sự quan tâm và trân trọng, mặc cho khoảng nhớ trong lòng đã xốn xang ít nhiều bởi một hình dung khác. Dẫu biết những khoảnh khắc này rồi sẽ chóng qua, cuối đoạn đường em cũng chỉ là người xa lạ nhìn về hạnh phúc của người ta. Biết là người dưng, vẫn thi thoảng nhủ thầm: “Nếu anh gặp em từ đầu…

Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp, kết cục vẫn là viễn vông. Chỉ có thể cùng đi qua những con đường thành phố như hai kẻ bộ hành quen mặt nhưng biết trước sẽ phải rẽ về những ngã khác nhau. Sài Gòn những đêm mưa rả rích, em lẳng lặng ngồi sau vai anh, rón rén như một kẻ quá giang trên chuyến xe mà mình đã đến trễ. Tình cảnh trớ trêu là vậy, mà lòng em khấp khởi mừng còn hơn cả tiếng mưa đang rộn rịp rơi xuống mặt đường, bởi người ngồi trước mình điềm đạm bảo: “Nép sát vào anh, coi chừng mưa ướt áo”. Anh lúc nào cũng thế, hiền lành và đầy chu đáo – sự dịu dàng dễ khiến người đối diện ngộ nhận. Bên cạnh nhau, hai đứa hiểu được cái giá phải trả cho hạnh phúc đôi khi không hề dễ chịu – dù chỉ là thứ hạnh phúc tạm bợ và đầy nghi hoặc khi nghĩ đến ngày mai.

Rồi anh cũng về lại với người thương thực sự, còn em một mình tiếp tục trên con đường dài kiếm tìm một người không phải dành tình cảm chia hai. Vậy có lẽ anh nên buông tay để em còn kịp bước, bởi anh không muốn trên hành trình dài rộng kế tiếp của yêu thương, em lại phải một lần nữa đến muộn. Hạnh phúc chưa bao giờ trọn vẹn khi ở giữa lưng chừng.

Trong cuộc đời này, đừng để mình trở thành người-dưng-thân-thuộc của thêm một ai nữa, được không?

(Trích "Ngày trôi về phía cũ" - An Khang)

Người ta bảo phàm những gì đã cũ thưng đáng quý và đáng nhớ hơn…

Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa!

Bạn cũ chẳng hạn,
 
Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không?

Không trách cứ bất kỳ ai, cũng chẳng thể đổ lỗi cho ngôn từ bởi đã thêm vào sau “bạn” cái chữ “cũ” dửng dưng và đanh điếng ấy. Một tính từ chỉ thời gian – vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng. Tất nhiên, có quý nhau mới gặp lại, mới nhận ra và mới gọi bằng hai tiếng vừa quen vừa lạ, vừa ngần ngại vừa rưng rưng. Những vẫn xót vô cùng. Bởi những gì đã ướm vào chiếc áo “cũ” của thời gian, nghĩa là chẳng còn thể đưa tay chạm vào, hoặc nếu có, cũng chỉ níu với về lớp bụi bám hanh hao.
 
Sợ lắm cảm giác phải đối mặt trước mỗi ngã rẽ của những người bạn từng một thời khắng khít bởi biết mình hoàn toàn bất khả khi mỗi đứa một con đường, một ước mơ. Đến ngày gặp lại, chỉ có thể ngập ngừng gọi “bạn cũ” và chấp nhận những thay thế hời hợt của bây giờ - dù cho bản thân vẫn ngộ nhận tình cảm chưa bao giờ cũ. Ừ thì, chỉ có chúng ta là cũ trong nhau thôi…
 
Đường cũ,
 
Sài Gòn hiếm có con đường nào cũ cả, bởi quanh năm luôn được đào xới cần mẫn bởi các nhà cấp nước, cấp điện, cấp cáp hoặc cấp lô cốt… thế nên diện mạo lúc nào cũng mới toanh với nhựa đường, gạch đá ngổn ngang thường trực. Nhưng những con đường trong trí nhớ lại thường cũ xưa như thể thuộc về một miền xa lắc lơ mà bẵng đi lâu rồi chưa trở lại… Sợ đánh thức những điều đã cố nguôi ngoai. Con đường ngang qua nhà người thương đầu tiên khi tuổi vừa biết yêu. Có bụi hoa giấy rợp bóng mát, có ngõ ngách quanh co hẹp chỉ vừa hai người nép và có cả mùi thơm cà phê mới rang của nhà nào trong xóm bán chạp phô. Chẳng biết giờ nhà ấy còn hàng quán không, mà cứ mỗi khi ngang qua bất kỳ nơi nào thoảng mùi cà phê, lòng lại xốn xang như vừa chạm mặt ký ức. Ngày ấy, ở nơi đó, có một người cứ mỗi chiều lại đứng dưới tán cây chờ một nụ cười về ngang qua xóm, giữa những cánh hoa giấy rơi đều và xoay tròn như những bông vụ màu hồng phấn tí hon. Còn bây giờ, người đã xa cả nửa vòng Trái đất, mà đường xưa chẳng biết còn giữ lại chút nên thơ nào như trong trí nhớ không, nên cứ toàn đi đường vòng để tránh phải nhìn lại. Nỗi sợ đánh mất một phần ký ức gần như là duy nhất về một người giữa những thay đổi chóng vánh tất yếu của cuộc sống cứ mơ hồ tạo thành những thói quen né tránh. Dẫu biết bản thân có vờ không thấy thì thực tại cũng đã sang trang mấy lần mà chẳng cần được sự ưng thuận từ bất kỳ ai. Đường xưa đã cũ, mà người đời mấy ai đủ minh mẫn để nhớ rõ lối đi về sau chừng ấy thời gian và đổi thay của quy hoạch, giải tỏa, xây cất… Thế nên cứ sợ, mỗi lần bất giác lạc ngang qua những chốn cũ xưa…
 
Người yêu cũ… cũng thiệt là đáng sợ,
 
… cúp máy, và nghe hỏi phong thanh “Ai gọi thế?”, nhoẻn cười lơ ngơ “Người yêu cũ”.
 
Trả lời xong, thấy lòng hoang hoải và thấy mình xa ngái…

Người – nghe xa xa lạ lạ mà vẫn còn chút gần gũi thân thuộc. “Người yêu”, nghe “sến sến” nhưng đầy khắng khít dễ thương. Nhưng đến “người yêu cũ” rồi thì sao nghe buồn và dửng dưng đến xót!

Không thể trách ai nếu một ngày người yêu trở thành cũ và cũng nhiều người-đã-từng-yêu trở thành bạn cũ của nhau. “Bạn cũ” trong trường hợp này, vẫn có những trân trọng và quý mến riêng dành. Nhưng nếu người đã cũ, vẫn không thể gọi bằng bạn cũ, mà cứ luôn khăng khăng “người yêu cũ”, là vì sao?
 
Là vì… vẫn còn yêu, vì vẫn chưa thể đối mặt với những tình cảm ngày xưa bằng thái độ ngần ngại của những người bạn bàng quan bình thường. Và vì vẫn muốn gọi người bằng “người yêu” hơn là “bạn” – dẫu rằng tiếng “người yêu cũ” gợi nhiều kỷ niệm ứa nước mắt hơn nhiều so với “bạn cũ”, ai đó ạ!

Đến bao giờ, chúng ta mới thật sự cũ trong những sai lầm và nông nổi của nhau? Đến bao giờ, những lời nói vô tình cứa hằn lên kỷ niệm, mới trở thành xưa cũ bông đùa trong trái tim không còn biết đau…

(Trích "Ngày trôi về phía cũ" - An Khang)

Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Viết cho tháng Mười

Tôi nhớ tháng Mười của mình. 

Khi đang học năm hai tôi để ý một cô gái. Một cô gái tôi bắt gặp tình cờ và chưa bao giờ có dịp gặp mặt thực sự, chỉ nói chuyện trên Yahoo. Cô ấy có nụ cười vô cùng rạng rỡ, những chiếc răng trắng đầy đặn và khỏe mạnh, điểm xuyết một nụ cười sắc nét. Tôi gần như đã cảm nắng ngay từ cái nhìn đầu tiên đó. Cả tháng Mười đó tôi nói chuyện với em, không bằng cách gặp trực tiếp, giờ này qua giờ khác, không hẳn là thích nói chuyện mà muốn được đọc những dòng chữ em viết trên màn hình máy tính.

Năm ngoái tôi được em tặng một quyển sách của Marai Sandor, trong đó ông có viết về tháng Mười của ông, tôi đặc biệt thích đoạn văn ngắn ông viết về một người đàn bà:

"Có điều gì đó vặt vãnh một cách nực cười, mua chuộc và chinh phục ở người đàn bà này, đến nỗi ngay lập tức ta phải chú ý tới nàng giữa đám phụ nữ hấp dẫn, xinh đẹp, ầm ĩ và hiếm thấy kia? Ở nàng có điều gì đó, một cái gì lặng lẽ và tỏa rạng. Ta nhìn nàng và bỗng hiểu ra: cho đến lúc này ta run rẩy, nhưng chỉ cần ngồi xuống bên nàng, và thế là từ đó ta hết lạnh. Đúng là quanh nàng cũng không có sức nóng đặc biệt, người đàn bà này không bốc lửa. Nhưng nàng sưởi ấm, như một lò sưởi bằng gạch men cũ đầu mùa đông được đốt nóng bằng ngọn lửa của những khúc gỗ thơm, rồi than cứ lặng lẽ hồng tới mùa xuân. Vì thế tôi ngồi xuống bên nàng, không có hy vọng hay nhu cầu gì đặc biệt, chỉ để được sưởi ấm."

Ngắn vậy thôi, nhưng ông đã miêu tả chính xác người đàn bà tôi muốn, một người có một hơi ấm đặc biệt, không bốc lửa, chỉ tỏa ra sự ấm áp dịu dàng và một mùi hương dễ chịu từ mái tóc và từ bờ vai của nàng. Và tháng Mười này tôi đã yêu một người phụ nữ như vậy, không có nhu cầu và hy vọng gì đặc biệt, tôi chỉ biết yêu em thôi. Thật kỳ cục và cũng buồn cười vì tôi đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lại yêu như thế này, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy lý trí. Tôi đã từng thấy lý trí và tình yêu không thể cùng tồn tại bên trong con người đa cảm như tôi. Nhưng có lẽ vốn hiểu biết của tôi về chính bản thân mình còn quá hạn chế khi có quá nhiều thay đổi mà tôi đang dần nhận ra chúng. Em có mùi thơm tự nhiên của gỗ, hoa dại và đồng cỏ. Em không có mùi của nước hoa nhân tạo, không có mùi đến từ sự phi tự nhiên. Mái tóc em giống như tiếng gió, giống một cánh buồm mềm mại lái mình trong sóng biển, như một đám mây lạc loài trong mùa thu, đẹp và gợi sự yêu thương vô cùng. Tôi không có tham vọng chạm vào người em, hôn lên mái tóc đó, lên cánh vai và khuôn cổ mềm mại. Tôi chỉ muốn được ở đâu đó cạnh em, nhìn em cười và nghe em kể về sự trớ trêu của mình.

Tôi tin ai cũng có một thời điểm nào đó trong năm dành cho bản thân mình, ở tháng đó ta thấy mình được trở lại là chính mình, thấy không trí tràn đầy những mạch nhớ của tình yêu, những hương nồng của quá khứ. Chúng tràn về, ứ đầy và ta thấy cuộc sống thật đẹp. Chính vì những khoảng thời gian như vậy mà ta có thể quên đi những buồn bã và mệt mỏi của tuổi trưởng thành và sống tiếp với đam mê của chính mình một cách nồng nhiệt. Tôi tin và tôi muốn ai cũng vậy, ai cũng tìm được cho mình thời điểm dành riêng cho mình, tìm được điểm bật để đẩy ta lên sau khi ta lỡ gục xuống vì cuộc sống người lớn quả thực quá nhiều thử thách.

(mannup.vn)

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Giọt nắng đầu cành

Con gái, có thể ai đó sẽ xuất hiện, để con thương nhớ thật nhiều, để con mong chờ và tin tưởng vào một chuyện tình yêu đẹp như cổ tích. Nhưng rồi con cũng nhận ra, khoảng cách giữa hai người là quá xa. Con không với tới, người đó cũng không có ý định dừng lại hay đưa tay ra với con, thì con nên biết rằng, người đó, không phải dành cho con!
 
Có thể con sẽ cho rằng mẹ chỉ là một người đứng ngoài nên những lời nhận định là những lời vô căn cứ. Nhưng con à, mẹ cũng đã từng giống như con, đã từng yêu thương một người đến khờ khạo, đã từng nhớ nhung đến bỏng cháy cả tâm can. Mẹ vẫn phải từ bỏ, hoặc quay lưng, bởi vì đó không phải là người phù hợp.
 
Ở tuổi của con có thể thích một người có vẻ ngoài bắt mắt, có thể thương một người thành thật thẳng ngay, cũng có thể bị quyến rũ bởi muôn vàn lời nói nhẹ bay như cánh bướm. Con sẽ đem lòng mà thầm thương trộm nhớ, sẽ thấy mong chờ và nhung nhớ quá đỗi nhiều. Nhưng con chỉ lầm lũi một mình con, ôm tim yêu chạy dọc cung đường đầy sỏi. Người ấy có nhìn về phía con? Có nâng đỡ bước chân con? Có sẵn lòng dừng lại chờ con bước tới? Hay là nhanh chóng vẫy tay chào và nhoẻn cười để đi về phía không con?
 
Ở tuổi của con tình yêu sáng trong như giọt nắng đầu cành. Mẹ thầm nghĩ thật tốt biết bao khi con sẽ va vấp ít nhiều trên chặng đường con sẽ lớn. Thế nên duyên hạnh ngộ sắp đặt cho con những cuộc gặp gỡ để rồi phải chia ly. Dẫu buồn nhiều và nuối tiếc nhiều, nhưng con hãy tin rằng họ đến là để ra đi, chứ không phải là người ở lại. Nếu là người ở lại, sẽ bên con đến tận cùng, nắm tay con và không bao giờ than thở.
 
Ở tuổi của con, có lẽ, việc chấp nhận thua thiệt một ai đó về phần tình cảm là chuyện quá sức buồn cười. Nhưng rồi con sẽ thấy, người ta thương nhau, yêu nhau, không phải bởi ai đó đẹp hơn một ai đó khác, không phải ai đó giàu có hơn một ai đó khác,… vì tất cả những điều đó đều có thể được thay thế bởi thời gian. Mà đôi lúc, điều một người lựa chọn ở người thương của mình chính là cảm giác được hồi hộp cầm tay, là cảm giác bình yên khi nghĩ về, và cảm giác lòng như nổi bão khi người kia gặp chút trắc trở không hay. Chính là, người ta sẽ thấy mình sống hết mình bên cạnh một người khác, không phải con. Đừng đố kị ganh đua, đừng mỉa mai tình yêu của họ. Ai cũng có trái tim, và ngăn trái tim nào cũng chỉ nên gợi nhớ một người. Sẽ có người cần con, thương yêu con, hơn là con vẫn nghĩ.
 
Con yêu, mẹ biết sẽ thật sự khó khăn khi bắt con phải quên đi một người không thuộc về con, nhưng đã chiếm trọn tâm trí con lúc này. Con cũng sẽ vì chạnh lòng mà rưng rức khóc. Cũng sẽ vì tủi thân mà vỡ òa với bao niềm tức tưởi thương thân. Nhưng con à, níu giữ khó nhất trên cuộc đời này chính là níu giữ một tấm lòng không có mình trong đó. Bởi vì họ không phải dành cho con, là thứ lý lẽ mà con sẽ gặp, gặp để rồi vượt qua dù đau khổ đến thế nào!
(Theo Hạc Xanh / Trí Thức Trẻ)
 

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Năm tháng như bài ca

Tôi hay chép vào phone một số nhạc để nghe trên đường đi. Tôi chỉ nghe lossless, bởi vì ngoài lời ca tôi rất thích nghe cách hòa âm của những giai điệu mà mình yêu thích.

Một buổi, tôi vào Google để tìm lời của bài hát "Ru chưa hết nửa câu hò" mà tôi nghe được trong một buổi tối đồng điệu. Tôi muốn tìm hiểu nhiều hơn về thân phận của người phụ nữ ấy? Hay tôi muốn biết nhiều hơn về hoàn cảnh ra đời của bài thơ đó? Tôi tìm được cái này!

Tác giả: Trịnh Tiến Nhất (Đài Loan)
Dịch: Trang Hạ

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

1. Cảnh nghèo
Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn.

Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư. Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà". Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa?

Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!". Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình: Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng. Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười xót xa
Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai. Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét, v.v...

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng hổi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói: "Chị ơi, em yêu chị!". Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

3. An ủi nhỏ nhoi
Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu.

Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền. Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ. Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi.

Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói: "Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi. Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học.

Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt. Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa. Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

4. Kiếp này
Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi. Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.
Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa! Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ. Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực. Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị? Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

5. Xin lỗi
Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói: "Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?". Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi.

Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch: "Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi". Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa
Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu. Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói: "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy". Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.

Tuổi 20

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta cô đơn lắm, cô đơn đến nỗi trở thành một con người khác, lạnh lùng, ít nói, ít cười, dường như chẳng còn là mình nữa. Bởi vì ngoài hai mươi, người ta đã trưởng thành, phải gánh vác những trọng trách, phải mưu sinh để tồn tại.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, ít khi được bên gia đình, người ta thèm được một bữa cơm gia đình ấm cúng nhưng điều đó thật khó.

Ở cái tuổi hai mươi mấy sống xa nhà, người ta sống đơn giản lắm, một tách café đen hay một bát mì nấu vội cũng đủ ấm lòng.

Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thường nay đây mai đó, biết đâu là bến đỗ. Đôi lúc như một con thuyền cứ trôi, trôi mãi trên sông và lượn lờ theo từng cơn sóng.

Đôi lúc, ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thèm một cái nắm tay, một cái ôm hay một cái hôn. Chỉ như thế cũng đủ hạnh phúc rồi, bởi tuổi hai mươi, người ta dễ đổ vỡ, dễ chia ly.

Cũng có đôi lúc ở cái tuổi hai mươi mấy  người ta muốn được phiêu diêu tự tại, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, chẳng có điều gì ràng buộc, chẳng ai cản bước.

Cũng giống như một hòn sỏi phủ đầy rong rêu, một hôm rơi xuống một con suối. Nó cứ ngỡ mình sẽ đắm chìm dưới dòng nước chảy xiết ấy đến cuối đời, nhưng nó luôn hy vọng rằng một ngày nào đó nó có thể phơi mình dưới ánh nắng huyền ảo. Và rồi dòng nước ấy đã kéo nó đi, nó trôi dài, va chạm với rất nhiều thứ cho đến khi nó dừng lại bàng hoàng. Nó cố mở cặp mắt thật to để nhìn xem nó đã trôi về đâu. Dòng nước kia đã đưa nó đến bờ bến mới. Nó nhìn lại bản thân mình, láng mịn, đến một vết gồ ghề cũng không thấy. Nó hiểu ra rằng trong cuộc sống khó tránh khỏi sự va chạm.

Có va chạm người ta mới trưởng thành.

(sưu tầm) 

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Tiền tài như phấn thổ?

"Tiền tài như phấn thổ
Nghĩa trọng tợ thiên kim
Con le le mấy thuở chết chìm
Người tình bạc nghĩa kiếm tìm làm chi?"

Khi còn nhỏ, tôi thường nghe mẹ hát như vậy. Phấn thổ tức là bụi đất. Cứ theo lý “trọng nghĩa khinh tài” mà giải, tiền bạc quả thật đáng xem thường.

Thời gian qua đi, tôi lớn lên và nhìn thấy cuộc đời dường như không giống câu ca dao mẹ hát. Chúng ta vẫn được dạy rằng đồng tiền dễ làm tha hoá con người, rằng hãy tránh xa những người xem đồng tiền là trọng. Nhưng tôi chưa từng thấy ai kiếm tiền bằng trí lực của mình một cách chính đáng mà không xem trọng đồng tiền, dù họ giàu hay nghèo. Người ta nói đồng tiền là nguồn gốc của tội lỗi… Nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao nhà thờ và nhà chùa vẫn tiếp nhận nó như một thứ lễ vật mà ta vẫn thấy?

Chúng ta thường có cái nhìn ngưỡng mộ khi nghe ai đó nói rằng "Tôi không quan tâm đến tiền bạc", nhưng rồi tôi đọc được câu này của Oscar Wilde: "Khi còn trẻ, tôi thường nghĩ rằng tiền bạc là thứ quan trọng nhất trong đời sống, bây giờ khi tôi già, tôi biết là đúng như vậy". 

Tôi đã sống qua nhiều năm tháng mới nhận ra bản chất của đồng tiền, và tôi ước gì khi tôi mới mười bảy tuổi, có ai đó đã nói cho tôi biết ý nghĩa đích thực của tiền, thứ mà chúng ta sẽ chạm đến mỗi ngày trong suốt cuộc đời, thậm chí có thể nhiều gấp hàng chục lần chúng ta chạm vào bàn tay người mà ta thương yêu.

Tôi thực sự ưa thích cách nhìn về đồng tiền của nhân vật Francisco de Anconia trong tiểu thuyết "Người khổng lồ nghiêng vai" (Ayn Rand). Nhà tư bản công nghiệp này nói rằng: "Tiền bạc đòi hỏi anh nhận ra rằng con người phải làm việc để đạt được lợi ích chứ không phải để chịu tổn hại… Những người thật sự ham mê tiền bạc nỗ lực làm việc để kiếm được tiền, và họ biết rằng mình xứng đáng có được nó".

Phải chăng chúng ta nên trả lại cho tiền khuôn mặt giản dị của nó: một công cụ dùng để trao đổi các giá trị tương xứng. Đừng khoác cho nó uy lực mà nó không có, cũng đừng gán cho nó tội lỗi mà nó không phạm. Cái làm con người sa ngã không phải là sức mạnh của đồng tiền, mà là những tham vọng không chính đáng của chính bản thân chúng ta: có được những thứ không phải của mình, sở hữu những thứ vượt quá công sức của mình, danh tiếng mà mình không xứng đáng, vật chất mà mình chưa đủ tiền mua...

Trong bài hát "This is the life" của Al Yankovic có một câu rất hay “So if money can’t buy happiness, I guess I’ll have to rent it” (Nếu tiền không thể mua được hạnh phúc, chắc tôi phải thuê thôi). Nhưng tôi tin rằng cái gì người ta có bán là tiền có thể mua được. Chắc chắn như vậy. “Tiền không mua được hạnh phúc” chẳng phải vì tiền không có đủ sức mạnh mà là vì không ai bán hạnh phúc. Giả sử tôi có đủ tiền để trả cho hạnh phúc của bạn, và nếu bạn thực sự hạnh phúc, bạn có bán nó cho tôi không? Người ta dám bán cả các ngôi sao trên trời nhưng tôi tin không ai bán hạnh phúc nếu như họ có nó. Ngoại trừ trong các quảng cáo: tôi thấy trên internet người ta bán một căn nhà vách đất ở miền nông thôn nước Pháp với lời rao “Chúng tôi bán hạnh phúc, và bạn được miễn phí ngôi nhà”. 

Chúng ta vẫn nghe nhắc rằng “Tiền có thể mua được ngôi nhà nhưng không mua được gia đình. Mua được thuốc men nhưng không mua được sức khoẻ. Mua được sách nhưng không mua được tri thức. Mua được chức tước nhưng không mua được sự kính trọng…” Đó là những lời thực sự đáng ghi nhớ. 

Một người quen của tôi có một cái bình sứ do tổ tiên để lại, vẫn dùng để cắm hoa trên bàn thờ. Một hôm có người hỏi mua, anh mừng quá bán luôn. Sau anh mới biết cái bình đáng giá gấp ba mươi lần số tiền anh được trả. Quả đắng ấy anh nuốt mãi không trôi. 

Điều tương tự cũng có thể xảy ra với những giá trị khác. Giả sử người ta có thể mua bán tình yêu, tình bạn, danh dự… Hãy cho tôi biết đổi tình bạn lấy một cái nhà là lợi hay thiệt? Nếu đổi tình yêu lấy danh tiếng? Hay hạnh phúc gia đình lấy địa vị xã hội? Đổi mối tình chân thật lấy một bóng sắc thoáng qua? Đổi sự tôn trọng lấy những lời tung hô vô vị? Đổi sự chính trực của mình để lấy vài trăm triệu đồng thì khôn ngoan hay là không? Hạnh phúc của người yêu ta với hạnh phúc của người ta yêu, bên nào nhẹ hơn, bên nào thì nặng? Câu trả lời có thể khác nhau với mỗi người, nhưng có một sự thật là việc đánh giá sai giá trị của “món hàng” không những khiến ta bị thiệt hại mà còn khiến người khác nhìn ta như một kẻ thiếu khôn ngoan. Nhiều bi kịch xảy ra chỉ vì người ta đánh giá sai các giá trị khi đổi chác. Những tiếc nuối, xót xa, hối hận, dày vò cũng bắt đầu từ đó. Vậy thì hãy chắc chắn rằng mình đánh giá đúng giá trị của những gì chúng ta muốn mua, hoặc bán. Để sau một cuộc đổi chác, thứ có được vẫn tương xứng với những gì mà ta đã trao đi.

Tiền tài như phấn thổ
Tôi hỏi mẹ sao cứ hát hoài câu đó, vì tôi không thể coi đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình như bụi đất được. Mẹ tôi trả lời rằng câu hát ấy không có ý nói tiền là thứ đáng coi khinh. Nó chỉ nhắc ta nhớ rằng: đồng tiền có thể bị mất giá, nên những gì tiền mua được cũng có thể bị mất giá. Những tờ tiền có thể tan thành bụi đất, và những thứ mua được bằng tiền cũng vậy.

(Trích "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" - Phạm Lữ Ân) 

Hạnh phúc

Họp mặt lớp cũ, thầy giáo tóc đã điểm sương, gặp lại học trò rưng rưng nước mắt. Thầy hỏi đi hỏi lại chỉ một câu: “Cuộc sống các em giờ ra sao? Có hạnh phúc không em? 

Cô bạn lớp trưởng năm xưa ngồi xuống cạnh thầy, nửa đùa nửa thật: “Thầy ơi, bao nhiêu năm trời không gặp, vậy mà thầy chỉ mong đợi ở tụi em có điều đó thôi sao? 

Phải rồi, chỉ điều đó thôi sao? Không phải là ông nọ bà kia, không phải là chức này tước khác, không phải tiền này của nọ. Cũng không phải đã đóng góp được điều gì cho xã hội, cho đất nước. Chẳng lẽ chỉ là hạnh phúc thôi sao, hở thầy? 

Thầy cười. Học trò của thầy ai cũng có năng lực và lòng tự trọng. Và chỉ cần hai thứ đó thì chắc chắn các em sẽ có đóng góp cho xã hội bằng cách này hay cách khác. Thầy không băn khoăn về việc đó. Rồi thầy nheo đuôi mắt đã đầy nếp nhăn hỏi: “Em không nhớ ngày ra trường thầy nói gì sao? Thầy đã hỏi các em có bao giờ suy nghĩ tại sao lại là 'Độc lập – Tự do – Hạnh phúc'? Tại sao là 'Hạnh phúc' mà không phải là 'Thịnh vượng' hay 'Văn minh'? Hoá ra không em nào suy nghĩ về điều đó cả.

Có lẽ đó cũng là lý do tại sao, đất nước Bhutan từ 3 thập niên qua đã đo lường sự phát triển của đất nước bằng chỉ số Hạnh phúc quốc gia (GNH - Gross National Happiness). Có thể lâu nay chúng ta vẫn nghĩ về “Hạnh phúc” như một từ sáo rỗng, bởi không thể xác định được một cách cụ thể nó bao hàm điều gì. Sự thành đạt, giàu có? Được tôn vinh? Hưởng thụ bất kỳ điều gì ta muốn? Là chia sẻ và được chia sẻ? Là đem đến niềm vui cho người khác? Hay chính là sự hài lòng của riêng bản thân ta?

Có thể, chúng ta vẫn nghĩ hạnh phúc là vấn đề rất “riêng tư” và “cá nhân”. Nhưng không phải vậy. Nếu bạn lo buồn hay gặp bất trắc thì ít nhất, thầy cô, cha mẹ, bạn bè mỗi lần nhìn thấy bạn đều cảm thấy xót xa lo lắng. Còn nếu bạn vui tươi, hạnh phúc thì ít nhất cũng làm cho chừng đó người quan tâm đến bạn cảm thấy yên lòng, lạc quan và vui vẻ khi gặp bạn.

Mỗi con người là một mắt xích, dù rất nhỏ nhưng đều có gắn kết và ảnh hưởng nhất định đến người khác. Và người khác ấy lại có ảnh hưởng đến những người khác nữa. Tôi thích nghĩ về mối quan hệ giữa con người với nhau trong cuộc đời như một mạng tinh thể kim cương. Mỗi con người giống như một nguyên tử cacbon trong cấu trúc đó, có vai trò như nhau, và ảnh hưởng lẫn nhau trong một mối liên kết chặt chẽ. Một nguyên tử bị tổn thương sẽ ảnh hưởng đến 4 nguyên tử khác, và cứ thế mà nhân rộng ra. Chúng ta cũng có thể vô tình tác động đến cuộc đời một người hoàn toàn xa lạ theo kiểu như vậy. Thế thì bạn có tin rằng sống hạnh phúc chính là đóng góp cho xã hội một cách căn cơ nhất? Bạn có cho rằng, sự phát triển và bền vững của quốc gia phải được xây dựng từ mỗi cuộc đời riêng lẻ của từng người dân? 
 
Khi đọc cuốn tiểu thuyết "Suối nguồn" dày gần 1.200 trang của Ayn Rand, tôi chỉ nhớ có một câu duy nhất: “Nếu muốn nói câu “Tôi yêu em” thì phải nói từ "Tôi" trước đã.” Tôi yêu thích cái triết lý đó quá chừng. Vì nó làm tôi vỡ ra nhiều thứ, giống như bài học về hạnh phúc của thầy tôi. Rằng để yêu người thì trước hết chúng ta phải biết yêu mình, phải trân trọng và giữ gìn niềm hạnh phúc của chính mình. Rằng ta phải bồi đắp chính bản thân ta thành một con người tốt đẹp và cảm nhận được niềm hạnh phúc, trước khi nghĩ đến việc mang đến hạnh phúc cho bất cứ ai hay đóng góp điều tốt đẹp gì cho xã hội.

Bởi vì, bạn biết đó, chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có!

(Trích "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" - Phạm Lữ Ân)

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Đừng nói yêu mãi mãi

Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!
(Tác giả: Phạm Lữ Ân)
 
Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp… 

Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
Rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. 

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.” 

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.

Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại… Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc… nhưng không thể níu kéo một trái tim. 

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực… nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc. 

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. 

Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. 

Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Chuyện hút thuốc và uống rượu của đàn ông

Đàn ông đến tuổi nên biết cách bầu bạn với rượu ngon và xì gà hảo hạng. Người ta chọn cocktail theo tâm trạng và cũng thưởng thức xì gà công phu chẳng kém gì chuyện thưởng thức nước hoa. Đằng sau mỗi loại cocktail đều có một câu chuyện, đằng sau hàng chục năm lịch sử của mỗi loại rượu hảo hạng đều có những bí quyết riêng. Đàn ông biết cách uống rượu sẽ thấy nó là một cái thú thật khó cưỡng lại. Đặc biệt là những người đã từng trải qua một khoảnh khắc khiến họ bắt đầu yêu cocktail thì lại càng khó bỏ. Nó giống như thể họ là Alice, khi chui qua lỗ thỏ thì thấy cả một Wonderland mở ra trước mắt. Rồi từ đó, tụ tập bạn bè vào những buổi tối cao hứng rồi chia sẻ cuộc đời bên cạnh ly rượu ngon trở thành một thứ văn hóa đã tồn tại hàng trăm năm của đàn ông.


Để uống rượu đúng cách cũng khó chẳng kém gì học cách thưởng thức trà đạo của Nhật vậy. Nếu bạn vào bar, uống một vài ly rồi về nhà trong tình trạng đau đầu thì đừng quay lại nơi cho bạn uống rượu giả nữa. Rượu thật ngon và êm hơn nhiều. Bạn có biết Manhattan, thứ đồ uống được mệnh danh là nữ hoàng của các loại cocktail phải được pha bằng Bourbon Whisky, nó rất dễ bị nhầm với Rob Roy, một loại cocktail gần như giống hệt, chỉ khác về loại rượu Whisky mà bạn dùng để pha. Cũng giống như việc phụ nữ thực ra không ghét đàn ông hút thuốc, họ ghét hơi thở và những bàn tay ám mùi thuốc lá của đàn ông. Có những loại thuốc không khiến bạn bị hôi miệng và bị ám mùi lên tay, khói của chúng lại không khét và mang mùi chocolate dễ chịu. Thế đấy, tất cả những thứ đó đều phải học. Giống như tất cả chúng ta đều phải học cách để sống. Ném mình vào giữa dòng đời rồi để mặc cho mọi thứ xô đẩy không thể gọi là sống được.

Phì phèo một điếu thuốc lá khét lẹt không khiến bạn đàn ông hơn. Nốc rượu như điên trên bàn nhậu là một cách ý nhị để nói về mức độ xơ gan của bạn cho người khác. Ai cũng hiểu bụng bạn to vì lí do gì mà chưa cần nhìn xem bạn uống bao nhiêu cốc bia và dzô to cỡ nào. Những chất kích thích như rượu, absinthe, thuốc lá… giống như những trò chơi mạo hiểm. Bạn cần phải được trang bị đầy đủ kĩ năng để bảo vệ bản thân rồi mới có thể thưởng thức chúng được. Nhảy lên một chiếc motor phân khối lớn không biến bạn thành tay đua, chỉ có kẻ thiếu hiểu biết mới không đọc được dòng chữ “Vít ga để vào nhà thương” lù lù trên tay lái. Nói đến rượu, thuốc lá và tốc độ thì lại càng không thể bỏ qua thứ chất kích thích khiến cho hàng tỷ người đàn ông điên đảo – phụ nữ. Hiểu họ đủ để được họ yêu không dễ chút nào.

Các bạn của tôi ạ. Những thứ đấy đều phải học. Biết cách học thì sẽ thấy chúng thật tuyệt vời, đặc biệt là phụ nữ. Chúng ta và họ vốn là hai giống loài khác nhau. Có những thứ của chúng ta họ sẽ chẳng bao giờ hiểu cả và ngược lại. Đó là lí do khiến phụ nữ vẫn luôn bí ẩn và mê hoặc trong mắt đàn ông. Nếu chúng ta hiểu được họ, có lẽ họ sẽ không còn đáng yêu nữa.

Tôi nghĩ mỗi người đều nên có những lí do riêng để uống rượu và hút thuốc. Giống như cách mà mỗi người chúng ta đều có một lí do để sống, cống hiến và yêu. Một người đàn ông bộc lộ cá tính của mình qua tất cả mọi thứ của anh ta, từ cách ăn nói, gu thời trang cho đến cách làm việc. Nếu bạn đã chọn đưa rượu và thuốc lá trở thành một phần của mình thì tại sao lại không có trách nhiệm và tìm cho nó một lí do. Tôi từng hỏi tất cả những người bạn của mình rằng vì sao họ hút thuốc và hầu hết mọi câu trả lời đều không khiến tôi cảm thấy muốn hút thuốc. Bố tôi thì nói, nếu có hút, hãy hút xì gà. Sau này, đến khi nhận ra một buổi tối sẽ tuyệt vời thế nào khi hút thuốc trong một không gian thoải mái với rượu ngon và bạn quý, tôi bắt đầu có một lí do để hút thuốc. Tôi chọn thuốc lá làm một thứ để một khoảnh khắc mà mình trân trọng thêm đằm.

Một chút tệ nạn chẳng thể khiến bạn trở thành một công dân tồi hay một người cha tệ bạc. Tất cả những thứ xã hội ra rả nói về việc bài trừ rượu bia, thuốc lá, đua xe, mại dâm… lẽ ra phải được chuyển thành một làn sóng văn hóa bài trừ những kẻ hời hợt và thiếu trách nhiệm. Chúng đều là những thứ có hại cho sức khỏe nếu lạm dụng. Một vài ly rượu vào cuối tuần và một vài điếu thuốc để chia sẻ một niềm vui hoặc nỗi buồn nhỏ nào đó với bạn bè chẳng có gì sai cả. Chừng nào bạn không nghiện rượu, không hút thuốc vì thói quen và không làm cho người xung quanh phải khó chịu vì thú vui này của mình thì bạn vô tội. Bạn tôi có một người uống rượu và hút thuốc khá nhiều. Đến ngày hắn có vợ, vào những lúc tụ tập với bạn bè, hắn vẫn thỉnh thoảng biến mất một cách khó hiểu. Về sau tôi mới biết, người yêu gã bầu hai tháng và gã không muốn con mình phải hít một chút khói thuốc nào từ bố mình. Thế đấy, một thằng đàn ông dù tốt đẹp hay tệ bạc thế nào thì cũng muốn những thứ tốt nhất cho con mình.

Có những gã đàn ông cả đời chẳng bao giờ động vào một giọt rượu hay đưa một hơi thuốc nào vào phổi. Họ vẫn tin rằng phụ nữ ghét những người hút thuốc và uống rượu. Đề rồi một ngày, chính họ lại bàng hoàng khi biết được người yêu cũ của mình giờ đang đi với một người có tất cả những thứ mà cô ấy từng nói rằng mình ghét. Đối với những người đàn ông trẻ, điều ấy gần giống với một sự xúc phạm, một sự phản bội về lòng tin. Sự thật vốn nghiệt ngã thế đấy. Nếu như chúng ta đưa việc hiểu tâm lý phụ nữ thành một trong những tiêu chí chính để đánh giá độ đàn ông của một người thì một gã trai trẻ bắt đầu trở thành đàn ông từ khi họ hiểu ra điều này ở phụ nữ.

Đàn ông được phụ nữ so sánh với nhiều loại thuốc, có những loại bị phụ nữ ví như thuốc tránh thai, vì an toàn đấy nhưng dùng nhiều thì khó chịu. Chỉ riêng có loại đàn ông thuốc độc là cô nào cũng muốn uống thử, dẫu biết là nguy hiểm. Bên cạnh việc phóng túng, mọi người nhìn thấy một kẻ dám dũng cảm để giải phóng bản thân. Bạn càng gó bó bản thân thì càng tự biến mình trở thành những con người nhạt nhẽo. Đừng tự hỏi vì sao mình ế, hãy tự hỏi vì sao bạn chấp nhận giới hạn bản thân như vậy trước đã.

Tôi nghĩ, có một sự khác biệt rất lớn giữa đàn ông uống cocktail và đàn ông uống bia. Đàn ông uống rượu không “dzô!” như đàn ông uống bia khi ngồi trong bar. Không phải ở đâu người ta cũng thưởng thức bia ở như Đức, đàn ông mượn bia và bàn nhậu để xả sự đời thì rất nhiều. Bia làm đầy bụng, rượu ngon lại làm đầy tâm hồn. Kiểu đàn ông nốc rượu trên bàn nhậu thì thật đáng sợ.

Tôi từng hỏi bạn mình "Bà nghĩ gì về những người đàn ông hút thuốc và uống rượu?" và bất ngờ trước câu trả lời: "Họ nghĩ nhiều và cô độc. Quan trọng là cách họ hút thuốc và uống rượu." Không nhiều phụ nữ có thể làm được điều này. Nếu như họ có thể đánh giá đàn ông qua cách đàn ông hút thuốc và uống rượu thì họ cũng sẽ hiểu được đàn ông.

Chợt nhớ câu nói: "Đàn ông 30 tuổi hiểu được vẻ đẹp của người phụ nữ tuổi 30."

(Theo mannup.vn)