Con gái, có thể ai đó sẽ xuất hiện, để
con thương nhớ thật nhiều, để con mong chờ và tin tưởng vào một chuyện
tình yêu đẹp như cổ tích. Nhưng rồi con cũng nhận ra, khoảng cách
giữa hai người là quá xa. Con không với tới, người đó cũng không có ý định
dừng lại hay đưa tay ra với con, thì con nên biết rằng, người đó, không
phải dành cho con!
Có
thể con sẽ cho rằng mẹ chỉ là một người đứng ngoài nên những lời nhận
định là những lời vô căn cứ. Nhưng con à, mẹ cũng đã từng giống như con,
đã từng yêu thương một người đến khờ khạo, đã từng nhớ nhung đến bỏng
cháy cả tâm can. Mẹ vẫn phải từ bỏ, hoặc quay lưng, bởi vì đó không phải là người phù hợp.
Ở
tuổi của con có thể thích một người có vẻ ngoài bắt mắt, có thể thương
một người thành thật thẳng ngay, cũng có thể bị quyến rũ bởi muôn vàn
lời nói nhẹ bay như cánh bướm. Con sẽ đem lòng mà thầm thương trộm nhớ,
sẽ thấy mong chờ và nhung nhớ quá đỗi nhiều. Nhưng con chỉ lầm lũi một
mình con, ôm tim yêu chạy dọc cung đường đầy sỏi. Người ấy có nhìn về
phía con? Có nâng đỡ bước chân con? Có sẵn lòng dừng lại chờ con bước
tới? Hay là nhanh chóng vẫy tay chào và nhoẻn cười để đi về phía không
con?
Ở
tuổi của con tình yêu sáng trong như giọt nắng đầu cành. Mẹ thầm nghĩ
thật tốt biết bao khi con sẽ va vấp ít nhiều trên chặng đường con sẽ
lớn. Thế nên duyên hạnh ngộ sắp đặt cho con những cuộc gặp gỡ để rồi
phải chia ly. Dẫu buồn nhiều và nuối tiếc nhiều, nhưng con hãy tin
rằng họ đến là để ra đi, chứ không phải là người ở lại. Nếu là người ở
lại, sẽ bên con đến tận cùng, nắm tay con và không bao giờ than thở.
Ở tuổi của con, có lẽ, việc chấp nhận
thua thiệt một ai đó về phần tình cảm là chuyện quá sức buồn cười. Nhưng
rồi con sẽ thấy, người ta thương nhau, yêu nhau, không phải bởi ai đó
đẹp hơn một ai đó khác, không phải ai đó giàu có hơn một ai đó khác,… vì
tất cả những điều đó đều có thể được thay thế bởi thời gian. Mà đôi
lúc, điều một người lựa chọn ở người thương của mình chính là cảm giác
được hồi hộp cầm tay, là cảm giác bình yên khi nghĩ về, và cảm giác lòng
như nổi bão khi người kia gặp chút trắc trở không hay. Chính là, người
ta sẽ thấy mình sống hết mình bên cạnh một người khác, không phải con.
Đừng đố kị ganh đua, đừng mỉa mai tình yêu của họ. Ai cũng có trái tim,
và ngăn trái tim nào cũng chỉ nên gợi nhớ một người. Sẽ có người cần
con, thương yêu con, hơn là con vẫn nghĩ.
Con
yêu, mẹ biết sẽ thật sự khó khăn khi bắt con phải quên đi một người
không thuộc về con, nhưng đã chiếm trọn tâm trí con lúc này. Con cũng sẽ
vì chạnh lòng mà rưng rức khóc. Cũng sẽ vì tủi thân mà vỡ òa với bao
niềm tức tưởi thương thân. Nhưng con à, níu giữ khó nhất trên cuộc đời
này chính là níu giữ một tấm lòng không có mình trong đó. Bởi vì họ
không phải dành cho con, là thứ lý lẽ mà con sẽ gặp, gặp để rồi vượt qua
dù đau khổ đến thế nào!
(Theo Hạc Xanh / Trí Thức Trẻ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét