Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.
Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta cô đơn lắm, cô đơn đến nỗi trở
thành một con người khác, lạnh lùng, ít nói, ít cười, dường như chẳng
còn là mình nữa. Bởi vì ngoài hai mươi, người ta đã trưởng thành, phải
gánh vác những trọng trách, phải mưu sinh để tồn tại.
Ở cái tuổi hai mươi mấy, ít khi được bên gia đình, người ta
thèm được một bữa cơm gia đình ấm cúng nhưng điều đó thật khó.
Ở cái tuổi hai mươi mấy sống xa nhà, người ta sống đơn giản lắm,
một tách café đen hay một bát mì nấu vội cũng đủ ấm
lòng.
Ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thường nay đây mai đó, biết đâu
là bến đỗ. Đôi lúc như một con thuyền cứ trôi, trôi mãi trên sông và
lượn lờ theo từng cơn sóng.
Đôi lúc, ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thèm một cái nắm tay, một
cái ôm hay một cái hôn. Chỉ như thế cũng đủ hạnh phúc rồi, bởi tuổi hai
mươi, người ta dễ đổ vỡ, dễ chia ly.
Cũng có đôi lúc ở cái tuổi hai mươi mấy người ta muốn được phiêu
diêu tự tại, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, chẳng có điều gì
ràng buộc, chẳng ai cản bước.
Cũng giống như một hòn sỏi phủ đầy rong rêu, một hôm rơi xuống một
con suối. Nó cứ ngỡ mình sẽ đắm chìm dưới dòng nước chảy xiết ấy đến
cuối đời, nhưng nó luôn hy vọng rằng một ngày nào đó nó có thể phơi mình
dưới ánh nắng huyền ảo. Và rồi dòng nước ấy đã kéo nó đi, nó trôi dài,
va chạm với rất nhiều thứ cho đến khi nó dừng lại bàng hoàng. Nó cố mở
cặp mắt thật to để nhìn xem nó đã trôi về đâu. Dòng nước kia đã đưa nó
đến bờ bến mới. Nó nhìn lại bản thân mình, láng mịn, đến một vết gồ ghề
cũng không thấy. Nó hiểu ra rằng trong cuộc sống khó tránh khỏi sự va
chạm.
Có va chạm người ta mới trưởng thành.
(sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét