Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Franz Kafka

Một ngụ ngôn nhỏ 
"Chao ôi!" Con chuột than, "Mỗi ngày cái thế giới này lại trở nên bé nhỏ hơn. Ban đầu nó rộng lớn đến nỗi tôi cảm thấy e sợ, tôi cứ chạy mãi, chạy mãi và mừng làm sao khi cuối cùng tôi cũng đã thấy những bức tường hiện ra xa xa phía bên phải và bên trái, thế nhưng những bức tường dài này lại co hẹp nhanh đến độ rốt cuộc tôi đã ở trong căn phòng cuối cùng mất rồi, và ở góc phòng có một cái bẫy chuột mà tôi phải đâm đầu vào đó". 
"Mày chỉ cần đổi hướng là được thôi mà", con mèo nói rồi xơi tái con chuột.

Làng bên
Ông nội tôi thường nói: "Đời người ngắn đến sửng sốt". Nhìn lại, tôi thấy đời người dường như bị rút ngắn đến mức khó hiểu nổi. Thử lấy ví dụ, làm thế nào một chàng trai trẻ có thể quyết định cưỡi ngựa qua làng bên mà không sợ rằng - chưa kể đến những tai nạn - ngay cả một đời người may mắn bình thường có lẽ cũng quá thiếu thời gian cho cuộc đi đó.

Dịch từ bản Anh ngữ: "A little fable" và "The next village" của Willa và Edwin Muir.

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Tin Vui Đầu Năm

Chúc mừng năm mới!

Khóa chúng ta sắp có tin vui: hai bạn Gioan + Huệ chuẩn bị ngồi sui - và sẽ sớm được thăng chức "Ông Bà Ngoại".

Hôn lễ của cháu sẽ được tổ chức vào ngày 27/02/2016 (nhằm ngày 20/01/2016 năm Bính Thân) tại tư gia.

Địa điểm mời tiệc : Nhà hàng Ái Huê 1; 412-418 Trần Hưng Đạo, phường 11,  quận 5, TP. HCM

Thân mời các bạn đến chung vui với các cháu đồng thời chúc mừng Gioan + Huệ sắp được lên chức to nhé.

Tu Thanh Nam

P/S : Nam đang giữ thiệp mời của các bạn sau: Quang, Đ D Đức, Cảnh Chung - Nam sẽ sớm contact với các bạn. 

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Sóng hấp dẫn

Dù sao cũng không thể quy trách nhiệm cho lực hút về việc người ta bị ai đó hút hồn. (Albert Einstein) 

Mấy hôm nay, việc phát hiện sóng hấp dẫn khiến giới khoa học toàn cầu chấn động. Lời tiên tri của nhà vật lý đại tài Albert Einstein đã chính thức được xác nhận sau đúng 100 năm. Sự kiện Đài quan trắc sóng hấp dẫn bằng giao thoa kế laser (LIGO) quan sát trực tiếp được sóng hấp dẫn mở ra một chương hoàn toàn mới cho khoa học nói chung và thiên văn học nói riêng.

Gọi là "hấp dẫn" vì sóng này ứng với không gian - thời gian có độ cong theo lý thuyết tương đối rộng của Einstein. Rất nhiều trang nói về sự kiện này, một cách dễ hiểu nhất, các bạn nên đọc bài này của Giáo sư toán học Nguyễn Tiến Dũng, Đại học Toulouse, Pháp.

Sự kiện vĩ đại này làm tôi liên tưởng đến một bài đã đọc trên Blog KHMTSự hữu hiệu quá thể của toán học trong khoa học tự nhiên”. Và tại sao vậy?

Hẳn các bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi giới thiệu bài này ở đây và đưa ra một mối liên hệ rắc rối!

Giới khoa học nhìn chung có 2 quan điểm về thực tại. Một bên theo thuyết duy thực (realism), cho rằng thực tại là khách quan và độc lập với tư duy con người. Phần lớn giới vật lý, ngành tiên phong truy tìm bản chất tối hậu của thực tại, theo hướng này, tới mức họ xem đây là chuyện tự nhiên. Hệ quả của tư tưởng này là nỗ lực đi tìm bản chất tối hậu của thực tại khách quan, chẳng hạn qua các công trình hợp nhất các loại lực trong quá khứ, giờ là các thuyết kiểu như siêu dây. Đại biểu cho thuyết này là Einstein, những năm cuối đời đã nỗ lực truy tìm về bản chất tối hậu của thực tại bằng thuyết trường thống nhất – unified field theory.

Bên kia theo thuyết công cụ (instrumentalism), cho rằng mọi lý thuyết được đưa ra không có gì ngoài vai trò làm công cụ giải thích thực tại, còn bản chất thực tại không nhất thiết đúng như vậy, hay mạnh hơn, không thể nhận biết chính xác được. Thực tế, phần đông giới vật lý không ưa quan điểm này, bởi, nếu như thực tại là không nhận biết được thì rõ ràng các nhà vật lý không có động lực nào để phát triển ngành này tới mức độ ta biết ngày nay. Hai ví dụ điển hình cho thuyết công cụ là: mô hình chuyển động của Hệ mặt trời và mô hình nguyên tử qua các thời kỳ khác nhau. Đại biểu cho thuyết công cụ là trường phái Copenhagen, thể hiện qua rất nhiều diễn giải của Bohr, Heisenberg về cơ học lượng tử.

Nếu ta nghiêng về thuyết duy thực, xem thực tại là khách quan và độc lập với tư duy con người, thì hệ quả là không thể trả lời được rốt ráo câu hỏi trên. Vì sao? Vì toán học trước hết có nguồn gốc từ tư duy con người. Mà khi thực tại đã là khách quan, đã độc lập với tư duy con người thì việc đặt vấn đề liệu thực tại có tuân theo các quy tắc toán học hay không là tự mâu thuẫn!

Nhưng thực tế cho thấy là nhiều mô hình toán học đã dự báo cho những hiện tượng chưa từng biết, và sau này được thực nghiệm xác nhận là đúng. Một trong những trường hợp tiêu biểu nhất là hệ thống phương trình sóng điện từ thuần túy toán học của Maxwell sau này đã giúp Hertz “tóm” được sóng điện từ trong tự nhiên, và bây giờ LIGO đã "tóm" được sóng hấp dẫn dựa trên mô hình toán học thuyết tương đối rộng của Einstein.

(Lê Trần Quang tổng hợp)

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Mùa Xuân

Mùa Xuân chạm vào mình. Cái chạm rất nhẹ và mỏng của phấn hoa, của sương mai, của mùi nhựa non bỡ ngỡ đầu cành... Những cảm xúc chợt tràn đầy mới mẻ tinh khôi như thể tất cả lại chỉ vừa mới bắt đầu đó thôi.

Mùa Xuân! Ai từng bảo đó là mùa khởi đầu của sự sống, là mùa hợp nhất, giao hòa. Mở ra sự luân chuyển diệu kỳ đầu tiên của tứ tiết trong vũ trụ. Để âm dương sinh diệt. Cho ngày và đêm luôn quấn quýt không rời, vĩnh hằng những tiếp nối.

Mình thường lặng lẽ cảm nhận thấy Mùa Xuân chạm nhẹ vào như thế. Thật mịn màng, như tơ lụa. Như lời Mẹ hát ru của những Mùa Xuân xa xôi lắm, khi còn bé bỏng. Mình mong những Mùa Xuân mau qua đi để được làm người lớn. Giờ thì lại chao chát nhớ quá, những Mùa Xuân thơ dại ấy...

Vậy đâu là cái mốc của thời gian? Lưu dấu về một kiếp người? Ai mua được thời gian? Ai giữ mãi chỉ một cảm xúc Mùa Xuân nhỉ? Để quên đi Mùa Đông nghiệt ngã. Mùa Hè đỏng đảnh và Mùa Thu úa tàn. Một năm mười hai tháng? Một đời người sẽ có bao nhiêu lần mười hai như thế? Đó là tuyệt mật của Thượng Đế. Vậy mà con người có biết bao nhiêu việc phải làm. Để sống. Để yêu. Để ghét và để tính toán. Làm sao để chia đều thời gian cho ngần ấy cảm xúc trong cái hữu hạn chật chội của cái gọi là Nhân sinh?

Không hiểu sao mình luôn cảm nhận cuộc sống này là một bức tranh khổng lồ tuyệt đẹp. Những gam màu êm dịu và dữ dội. Đối lập, đậm nhạt theo từng cảm xúc. Sáng tối tùy theo cảm nhận với từng góc độ khác nhau.

Đời người phải chăng chỉ là một chuyến đi? Hành trang mang theo có lẽ chỉ là trải nghiệm. Đường về Thiên đàng thật nhỏ hẹp. Nếu mang vác cồng kềnh, khó có thể qua?

Dù sẵn sàng hay không thì cũng có một ngày nào đó mình cũng sẽ phải từ bỏ thế giới này? Thì cứ nghĩ đây là một cuộc rong chơi. Để mà nhìn ngắm. Để mà cảm nhận cái chạm khẽ dịu dàng của Mùa Xuân đang thấm qua da thịt, ngấm vào trái tim mình. Vị ngọt ngào thao thiết. Lại chuếnh choáng hỏi lòng: Sao Mùa Xuân giống hệt như môi hôn lần đầu và nơi tình đợi thuở ấy?

(Phan Thị Hoài Thủy)