Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Mùa Xuân

Mùa Xuân chạm vào mình. Cái chạm rất nhẹ và mỏng của phấn hoa, của sương mai, của mùi nhựa non bỡ ngỡ đầu cành... Những cảm xúc chợt tràn đầy mới mẻ tinh khôi như thể tất cả lại chỉ vừa mới bắt đầu đó thôi.

Mùa Xuân! Ai từng bảo đó là mùa khởi đầu của sự sống, là mùa hợp nhất, giao hòa. Mở ra sự luân chuyển diệu kỳ đầu tiên của tứ tiết trong vũ trụ. Để âm dương sinh diệt. Cho ngày và đêm luôn quấn quýt không rời, vĩnh hằng những tiếp nối.

Mình thường lặng lẽ cảm nhận thấy Mùa Xuân chạm nhẹ vào như thế. Thật mịn màng, như tơ lụa. Như lời Mẹ hát ru của những Mùa Xuân xa xôi lắm, khi còn bé bỏng. Mình mong những Mùa Xuân mau qua đi để được làm người lớn. Giờ thì lại chao chát nhớ quá, những Mùa Xuân thơ dại ấy...

Vậy đâu là cái mốc của thời gian? Lưu dấu về một kiếp người? Ai mua được thời gian? Ai giữ mãi chỉ một cảm xúc Mùa Xuân nhỉ? Để quên đi Mùa Đông nghiệt ngã. Mùa Hè đỏng đảnh và Mùa Thu úa tàn. Một năm mười hai tháng? Một đời người sẽ có bao nhiêu lần mười hai như thế? Đó là tuyệt mật của Thượng Đế. Vậy mà con người có biết bao nhiêu việc phải làm. Để sống. Để yêu. Để ghét và để tính toán. Làm sao để chia đều thời gian cho ngần ấy cảm xúc trong cái hữu hạn chật chội của cái gọi là Nhân sinh?

Không hiểu sao mình luôn cảm nhận cuộc sống này là một bức tranh khổng lồ tuyệt đẹp. Những gam màu êm dịu và dữ dội. Đối lập, đậm nhạt theo từng cảm xúc. Sáng tối tùy theo cảm nhận với từng góc độ khác nhau.

Đời người phải chăng chỉ là một chuyến đi? Hành trang mang theo có lẽ chỉ là trải nghiệm. Đường về Thiên đàng thật nhỏ hẹp. Nếu mang vác cồng kềnh, khó có thể qua?

Dù sẵn sàng hay không thì cũng có một ngày nào đó mình cũng sẽ phải từ bỏ thế giới này? Thì cứ nghĩ đây là một cuộc rong chơi. Để mà nhìn ngắm. Để mà cảm nhận cái chạm khẽ dịu dàng của Mùa Xuân đang thấm qua da thịt, ngấm vào trái tim mình. Vị ngọt ngào thao thiết. Lại chuếnh choáng hỏi lòng: Sao Mùa Xuân giống hệt như môi hôn lần đầu và nơi tình đợi thuở ấy?

(Phan Thị Hoài Thủy)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét