Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang
đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ
nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc
xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…
Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi
ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ
sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi
chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó
là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết
đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn
thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên
đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh.
Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong
trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang
vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu
giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải
là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của
riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm
thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài.
Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức
đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm,
rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới
thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ
cái kén và đưa sâu em ra ngoài.
Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé
xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ
thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con
lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ
cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ
ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười
ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ,
của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết
tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc
đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu
trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ
kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái
tim. Đừng để thế giới này tác động.
Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.
Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa.
Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng
ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ
xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô
nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời
mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn
xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu.
(Phạm Lữ Ân)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét