Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Như chờ tình đến rồi hãy yêu

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên… 

Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?

Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…

Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.

Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.

Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu.

(Phạm Lữ Ân)

Sư tử và thỏ

Hai câu chuyện sau đây không biết từ đâu ra nhưng rất phổ biến trong đám học viên sau đại học, nhất là các ngành kỹ thuật.
 Câu chuyện 1:

    Một ngày nắng đẹp, thỏ ngồi gõ bàn phím trước cửa hang.
    Cáo đi qua thấy, ngạc nhiên hỏi: “Mày đang làm gì đấy thỏ?
    “Tớ đang gõ luận án.”, thỏ trả lời.
    – “Về đề tài gì?
    – “Đề tài của tớ là ‘tính khả thi của việc thỏ ăn thịt cáo’
    Cáo tí nữa thì sặc, hỏi tiếp: “Phét lác vừa vừa thôi, mày có dữ liệu nào để phân tích và chứng minh cho luận án này không?
    – “Vào hang với tớ, tớ cho xem.
    Cáo và thỏ vào hang. Một lúc sau, thỏ đi ra tiếp tục gõ bàn phím.

    Sói đi qua thấy, ngạc nhiên hỏi: “Mày làm gì thế thỏ?
    “Tớ đang gõ luận án.”, thỏ trả lời.
    – “Luận án về đề tài gì?
    – “Đề tài của tớ là ‘tính khả thi của việc thỏ ăn thịt sói’
    Sói lại đòi xem dữ liệu, thỏ lại dẫn vào hang.

    Một lúc sau thỏ lại ra ngoài gõ tiếp.
    …Trong hang thoang thoảng có tiếng sư tử liếp mép, gầm gừ.

    Bài học: Nội dung luận án là gì không quan trọng, quan trọng là người hướng dẫn (advisor) của bạn là ai!


Câu chuyện 2:

    Cáo bị hỏng đồng hồ Seiko mới mua. Cáo rầu rĩ lang thang trong rừng nhân một ngày nắng đẹp.

    Đi ngang qua hang sư tử. Sư tử tò mò hỏi: “Cáo, sao chú buồn thế?
    – “Đồng hồ tớ bị hỏng.
    – “Để đấy tớ chữa cho.
    Cáo phì cười: “Bác mà chữa đồng hồ khỉ gì. Bàn tay to thế, cầm đồng hồ còn chưa xong.
    Sư tử bảo: “Cứ để tớ thử, đằng nào thì cũng hỏng rồi.
    Cáo thấy có lý, đưa đồng hồ cho sư tử. Sư tử vào hang một lúc, mang ra chiếc đồng hồ chạy ngon lành. Cáo mừng lắm, cảm ơn rối rít. Sư tử chắp tay ngửng mặt lên trời cười.

    Mấy hôm sau, Sói cũng bị hỏng đồng hồ. Và sư tử lại chữa được.
    …Trong hang, sáu con thỏ ngồi cặm cụi sáu góc. Sách vở về cấu trúc cơ điện của đồng hồ và tuốc-nơ-vít vứt lăn lóc xung quanh.

    Bài học: Việc bạn có biết lập trình, xây dựng mô hình và chứng minh định lý hay không không quan trọng. Quan trọng là đám sinh viên của bạn biết!

(Blog KHMT)

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Ba giây là bấm!

(Nguồn: phong210.wordpress.com)

Cướp... hiện đại

Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở Quảng Châu - Trung Quốc, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về các người". Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.
Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn".


Có cô nhân viên nằm trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"
Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc đã được huấn luyện!"

Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ học hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV đưa tin sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"
Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn bằng cấp, sách vở."


Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hãy để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"
Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi."


Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"
Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất."


Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó đó chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"
Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như... vàng."
 
Kết luận: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối.
 
Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình!
 
(Sưu tầm)

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

Nhân duyên

Sau cơn mưa vào ngày xuân hôm ấy, người bạn tốt của tôi ngỏ lời từ giã, tôi kiên trì đòi đưa bạn ấy ra đến trạm xe.

Bạn ấy ngăn cản tôi: "Tống quân thiên lý, chung hữu nhất biệt" (đưa người ngàn dặm, cuối cùng rồi cũng cách biệt), dù thế nào đi nữa thì bạn cũng chỉ có thể đưa tôi đi chỉ một đoạn đường, thôi thì chỉ đưa tôi đến cửa thì ngừng bước nhé.
Tôi đành tôn trọng theo ý kiến của bạn ấy.

Mỗi con người đều chỉ đan xen vào nhau trong một đoạn cuộc sống của người khác.

Điều chắc chắn vĩnh viễn là chỉ có thể đưa người ấy đi cùng chỉ một đoạn đường.

Bạn thương yêu cha mẹ mình, hy vọng họ sống lâu trăm tuổi, nhưng trong lúc bạn đang rất hiếu thuận với cha mẹ mình, thì họ cũng sẽ rời xa trước mặt bạn, bạn cũng chỉ có thể đi cùng cha mẹ mình chỉ một đoạn đường mà thôi.

Bạn yêu thương con cái của mình ư, từng giờ khắc bạn mong rằng mình có thể vì chúng mà ngăn gió chắn mưa, vậy mà bạn đang lớn tuổi từng ngày, rồi cũng có một ngày, trước mặt các con bạn cũng phải bỏ chúng mà đi, bạn chỉ có thể cùng đi với con cái chỉ một đoạn đường.

Bạn có người vợ tâm đầu ý hợp, nhưng hai mươi mấy năm trước cô ấy thuộc về cha mẹ, vài mươi năm sau cô ấy cũng bị con cái, vận mệnh mà chia cách, bạn cũng chỉ có thể đi cùng với nàng chỉ một đoạn đường.

Bạn xem trọng tình nghĩa bạn bè, nhưng nếu không phải là bạn bè lìa xa bạn thì cũng chính là bạn sẽ lìa xa bạn bè, bạn chỉ có thể cùng đi với bằng hữu một đoạn đường.
 
Cũng vì chỉ có thể cùng đi với nhau một đoạn đường, nên bạn càng thêm quý trọng tiếc thương.

Lúc mà người ta cơ nhỡ đói rách, sự quan tâm của bạn, nên trở thành một quả táo;

Lúc mà người ta giá rét, thì sự giúp đỡ của bạn nên biến thành một cái áo bông;

Lúc mà người ta vui vẻ hạnh phúc, thì sự tươi cười của bạn đáng lẽ nên sáng lạng nhất;
 
Lúc mà người ta gặp chuyện thương tâm, thì sự vỗ về an ủi của bạn đáng lẽ nên thật là chân thành thiết tha mới phải...

Cuộc đời vốn dĩ lặp đi lặp lại những ấn chứng:
Ban đêm thì có thể vì việc thêm vào cái lồng lửa mà có được ánh sáng.
Việc đẩy lùi tuyết lạnh không vì sự tham dự của gió lạnh mà hóa thành ấm áp
.

Bởi vì chỉ có thể cùng người ta đi chỉ một đoạn đường, bạn đáng lẽ cũng nên học cách từ bỏ.

Cha mẹ chỉ có thể vỗ về nuôi nấng bạn trưởng thành, không nên kỳ vọng cha mẹ là cái cây gậy vĩnh viễn để có thể chống đỡ toàn bộ cuộc đời của bạn.

Con cái cũng chỉ là cùng liên quan huyết nhục với bạn, chứ không phải là vật phẩm phụ thuộc của bạn. Bạn cần phải biết tôn trọng sự lựa chọn cuộc đời của chúng.

Vợ con vì bạn mà cung phụng, dâng hiến hết tình ái, nhưng sinh mệnh của nàng không phải là vật phẩm thế chấp của ái tình, nên dành cho nàng những khoảng không gian riêng tư cần thiết.

Bằng hữu có thể cho bạn sự ấm áp, nhưng loại ấm nồng này là loại tình cảm mở, bạn không thể cưỡng hành độc chiếm tình hữu nghị của người khác...
 
Bạn chỉ là người khách qua đường trong cuộc đời của người khác, chỉ có thể đi cùng người ấy một đoạn đường đời. Điều đó chính là tính hữu hạn mà bạn cho người khác, vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho đi sự vô hạn được?

(Sưu tầm) 
          

Lặng lẽ

Thời gian lặng lẽ trôi,
Tóc xanh lặng lẽ trắng,
Vòng đời lặng lẽ ngắn,
Lo âu lặng lẽ dài.

Con cái lặng lẽ lớn,
Vợ cứ lặng lẽ già,
Bạn bè lặng lẽ vắng,
Họ hàng lặng lẽ xa.

Nhân tình lặng lẽ cạn,
Trái tim lặng lẽ buồn,
Thủy chung lặng lẽ bán,
Danh vọng lặng lẽ buôn.

Em cứ lặng lẽ ảo,
Sau những nickname hờ,
Ta cứ lặng lẽ giấu,
Nỗi đau thầm trong thơ!


(Hậu Đạt)