Thứ Hai, 26 tháng 9, 2022

Trên đỉnh sầu – Emil Cioran

Emil Cioran viết tác phẩm đầu tay Trên đỉnh sầu (Pe culmile disperării) vào năm 23 tuổi, trong những cơn mất ngủ trầm trọng. Tác phẩm – được đánh giá là xuất sắc nhất của ông – là mối gắn kết mạnh mẽ trong đời ông, giữa việc viết và những cơn tuyệt vọng.
1. Chân lý bất khả

Khi nào ta bắt đầu hạnh phúc? Khi ta đã tự vỗ về mình: chân lý không tồn tại. Tất cả sự cứu rỗi đến từ lúc ấy, ngay cả sự cứu rỗi bởi hư vô. Kẻ chẳng tin vào tính bất khả của chân lý, hoặc chẳng hân hoan vì điều này, chỉ có duy nhất một phương cách cứu rỗi, song, lại chẳng bao giờ tìm thấy.

2. Tôi không biết

Tôi không biết cái gì là đúng, cái gì là sai; cái gì được chấp thuận còn cái gì thì không; tôi không thể phán xử và không thể tán tụng. Không có tiêu chuẩn vững chắc và những nguyên lý bất dịch trong thế giới này. Tôi kinh ngạc khi một số người vẫn còn bận tâm đến lý luận nhận thức. Nói thật, tôi không quan tâm đến tính tương đối của nhận thức, đơn giản vì thế giới này không đáng để được biết. Có những khi tôi cảm thấy dường như mình đã thấu suốt, hiểu rốt ráo nghĩa lý của thế giới này; và có những lúc khác, thế giới quanh tôi lại hoàn toàn vô nghĩa. Mọi thứ rồi nhuốm vị đau đớn, trong tôi ngập tràn nỗi đắng cay ghê tởm, hiểm độc khiến ngay cả cái chết cũng thành ra nhạt nhòa. Giờ đây, lần đầu tôi nhận ra sự cay đắng này mới khó định nghĩa làm sao. Có lẽ, tôi chỉ tốn thời giờ vô ích để xác lập nền tảng luận lý cho nó, trong lúc thực ra, nó khởi nguồn từ địa hạt tiền luận lý. Vào thời khắc này, tôi không còn tin vào điều gì và tuyệt cùng không hy vọng. Tất cả hình thái và biểu hiện đem đến cho đời sống sức mê hoặc, với tôi dường như vô nghĩa. Tôi chẳng còn chút cảm xúc nào cho tương lai hoặc cho quá khứ, trong khi hiện tại là liều thuốc độc cho chính thân tôi. Tôi không biết liệu tôi có tuyệt vọng hay không, bởi thiếu hy vọng không hàm chứa niềm tuyệt vọng. Tôi có thể được gọi là bất cứ thứ gì vì tôi chắc mẩm chẳng gì mất mát. Tôi đã mất tất cả mọi thứ! Những bông hoa đang bung nở và đàn chim cất tiếng hót khắp chốn quanh tôi. Tôi xa lạ làm sao với mọi thứ trên đời!

3. Về sự hóa thể của ái tình

Tính phi lý điều khiển sự nảy nở của ái tình. Những cảm giác của sự tan rã cũng luôn hiện hữu, bởi ái tình là một dạng thức của sự thân mật và chẳng điều gì biểu hiện nó tốt hơn bằng những ấn tượng chủ quan của sự tan rã, sự vượt thoát khỏi những chướng ngại của bản thể. Chẳng phải ái tình vừa riêng tư lại đồng thời phổ quát? Sự thân mật thật sự chỉ có thể đạt đến thông qua một cá thể. Tôi yêu một người nào đó, nhưng từ lúc nàng là biểu trưng cho mọi vật, tôi dự phần vào bản chất của mọi vật, một cách ngây thơ, vô thức. Tính phổ quát của ái tình tiền giả định nét riêng biệt của đối tượng yêu; cá thể là một khung cửa sổ cho cái toàn thể. Sự ngợi ca ái tình phát sinh từ sự gia tăng tính phi lý của tình ái lên đến cực điểm. Tất cả tình yêu tuyệt đích là một chóp đỉnh mà tình dục không thể quy giản. Tình dục cũng có những chóp đỉnh vô song của nó. Tuy nhiên, dù không thể hình dung tình yêu thiếu vắng tình dục, hiện tượng lạ thường mà ta gọi là tình yêu thay thế tình dục từ trung tâm của ý thức. Ám ảnh được thanh tẩy, người tình đạt đến sự tinh diệu của cả cái siêu nghiệm và sự thân mật khiến tình dục rất ít, nếu không là, ít tính chủ quan nhất. Không có sự hòa hợp tinh thần giữa những phái tính, chỉ là một sự biến hình của nhục thể qua điều mà một tình nhân khẳng nhận với người tình của mình, đến độ tạo nên một ảo ảnh tinh thần. Chỉ đến lúc ấy, cảm giác tan rã mới xâm lấn: xác thịt rung rẩy với sự co thắt tột độ, không còn sự kháng cự, bùng cháy với ngọn lửa nội tại, tan rã và trôi chảy, dòng dung nham không thể ngừng nghỉ.

4. Gánh nặng của muộn phiền

Có nỗi muộn phiền nào khác ngoài cái chết? Chắc chắn là không, vì nỗi muộn phiền thật sự luôn tăm rối, thiếu sự quyến rũ, và không chút mơ mộng. Có sự chán nản kinh khủng trong nỗi muộn phiền hơn trong niềm sầu mộng, và nó khiến người ta chán ghét cuộc đời, để đến với niềm tuyệt vọng sâu xa. Chỗ khác biệt giữa sự phiền muộn và nỗi khổ là: cái trước bị chế ngự bởi sự phản chiếu trong khi cái sau bị chi phối bởi tính vật chất tai hại của cảm giác. Cả hai chỉ dẫn tới cái chết, không khi nào là ái tình hay sự ngợi ca tình ái. Ái tình nghĩa là sự sống không khoan nhượng trong cái thiết yếu thăm thẳm của đời sống – thứ mang đến sự trinh trắng cốt tủy của bất kỳ trải nghiệm tình ái nào – kiến tạo nên ảo ảnh của tự do. Trái lại, buồn rầu hay phiền muộn, có nghĩa là không thể tham gia trực tiếp và cơ hữu vào sự chảy trôi của đời sống. Nỗi buồn cũng như sự phiền muộn phác lộ cho ta sự hiện hữu, bởi chỉ thông qua chúng, ta mới tìm thấy ý thức về sự tách biệt của mình với thế giới khách thể, nỗi âu lo ấy ban tặng đường nét bi thảm lên cuộc hiện hữu của ta.

5. Tóm lại, tình yêu

Tình yêu của con người khởi nguồn từ nỗi đau, giống như sự thông thái bắt đầu từ điều bất hạnh. Trong cả hai trường hợp, gốc rễ đã mục rữa và cội nguồn đã hư hoại. Chỉ dòng chảy tình yêu thanh thoát cùng lòng cao thượng và sự xả thân mới có thể đắp bồi cho tâm hồn người khác. Tình yêu sinh ra trong nỗi đau, ẩn chứa quá nhiều giọt lệ và tiếng thở dài, song không vấy bẩn bởi niềm cay đắng. Có quá nhiều đau khổ, sự quên mình và âu lo trong thứ tình yêu ấy bởi nó chẳng là gì khác, ngoài lòng độ lượng vô hạn. Bạn tha thứ tất thảy, bạn chấp nhận mọi điều, bạn biện hộ mọi sự. Nhưng đó có còn là tình yêu? Làm sao có thể yêu khi bị tẩy trừ khỏi mọi sự. Loại tình yêu này phác lộ sự trống rỗng của một linh hồn lơ lửng giữa toàn thể và hư vô, như việc trở thành Don Juan là phương thuốc duy nhất cho một trái tim tan vỡ. Đạo Thiên chúa không biết đến tình yêu: nó chỉ biết lòng độ lượng hay lòng thương cảm, những ám chỉ đến tình yêu hơn là tự thân tình yêu.

(xem thêm ở đây https://leminh.io/2022/08/cioran/)


Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Blogspot: 01 năm rồi!

Các bạn thân mến,

Thấm thoát cũng đã tròn năm rồi, kể từ ngày blog Cấp 3 Cao Su này ra đời trong lần họp mặt chính thức lần thứ 3 của khóa chúng ta.

Với 7.200 lượt xem cho tới giờ, mỗi ngày trung bình có khoảng ...20 lượt truy cập. Quang - với tư cách là admin của blog - xin gửi tới các bạn lời cảm ơn chân thành, dù là những bạn đã đăng bài, đăng bình luận, hay những bạn chỉ xem qua thì cũng đã giúp cho blog tồn tại được ...01 năm!

Như đã từng có dịp đề cập trước đây, Quang chỉ giữ vai trò là admin của blog trong vòng 01 năm thôi, sau đó sẽ chuyển giao cho bạn khác. Vì vậy, nếu có bạn nào xung phong làm admin thì Quang sẽ chuyển giao lại tài khoản. Theo ý kiến riêng của Quang, blog nếu muốn tồn tại thì cần có sự đầu tư, góp sức của tất cả các bạn. Quang cũng sẽ tiếp tục tham gia nhưng không với tư cách là admin nữa.

Vì vậy, nếu đến cuối tháng này (30/4) mà không có bạn nào xung phong nhận nhiệm vụ thì Quang xin phép khóa blog lại, và xin hẹn các bạn đến lần họp mặt tiếp theo của khóa.

Rất mong các bạn sớm phản hồi. Và nếu như cần một buổi họp để bàn về việc này thì cũng rất ủng hộ!

Cảm ơn tất cả các bạn!

Lê Trần Quang

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Giết con chim nhại

Harper Lee (tác giả cuốn tiểu thuyết nổi tiếng To kill a Mockingbird - giải thưởng Pulitzer về văn chương năm 1961) vừa qua đời vào ngày 19 tháng 02 năm 2016 ở tuổi 89 tại Monroeville, Alabama.

Ông Nguyễn Quốc Khải có một bài giới thiệu tác phẩm khá hấp dẫn trên VOA Vietnamese.

Chim nhại trong tiếng Anh là mockingbird. Trong tiếng Việt, mocking là bắt chước hoặc nhại lại. Mockingbird là một loại chim có khả năng và thói quen nhại lại khoảng 20 tiếng hót của các loại chim khác. Ngoài ra, chim nhại có thể bắt chước được cả tiếng chó sủa, tiếng còi xe hơi, tiếng côn trùng, và ếch nhái.

Chim nhại là một loại chim không làm điều gì có hại mà chỉ hót cho chúng ta vui. Nó không phá phách vườn tược của người, không làm tổ trong kho chứa bắp, nó không làm một điều gì ngoại trừ hót từ con tim của chúng cho chúng ta nghe. Đó là lý do tại sao giết một con chim nhại là một tội ác.

Trong tác phẩm của Harper Lee, chim nhại tượng trưng cho sự vô tội, thơ ngây, trong trắng. Như vậy giết chim nhại là tiêu diệt sự vô tội, phá hoại sự ngây thơ, trong trắng. Tên của cuốn sách Giết con chim nhại không có liên hệ nhiều với nội dung cuốn sách về nghĩa đen, nhưng đóng vai trò biểu tượng quan trọng của cuốn tiểu thuyết.

Một chủ đề quan trọng của cuốn truyện là sự cộng sinh giữa thiện và ác. Trong xã hội có kẻ tốt người xấu. Sự thù hận, thành kiến và ngu dốt đe dọa những người ngây thơ vô tội. Ngay trong một người cũng có lẫn lộn tốt xấu. Sự tốt xấu thay đổi theo thời gian. Những đứa trẻ thấy mọi người đều tốt cả vì chưa gặp ai xấu. Từ tuổi thơ ngây qua đến giai đoạn kinh nghiệm, người trưởng thành ắt hẳn phải nhìn thấy cái xấu, sự dối trá, kỳ thị và bất công.

Chủ đề thứ hai của To kill a Mockingbird là sự bất bình đẳng trong xã hội. Cộng đồng da đen mặc dù có những người có khả năng, có tài vẫn phải nằm bẹp ở đáy tận cùng của xã hội. Sự phân chia đẳng cấp xã hội cứng nhắc như vậy thật là phi lý và mang tính cách hủy hoại làm cho xã hội mất sự hài hòa và khả năng thăng tiến.

Lòng dũng cảm đã được đề cao trong cuốn truyện. “Bố muốn con thấy lòng dũng đảm thực sự là gì, thay vì nghĩ rằng dũng cảm là người đàn ông với khẩu súng trong tay. Đó là khi con biết con sẽ thất bại trước khi bắt đầu, nhưng con vẫn bắt đầu và con theo đuổi nó tới cùng dù có chuyện gì xảy ra.”

Và tiếp theo là một lời cảnh cáo mạnh mẽ và đáng sợ: Khi các con lớn lên, các con sẽ thấy người da trắng lừa bịp người da đen hàng ngày trong cuộc sống của các con, nhưng để cho bố nói với các con một điều này và đừng bao giờ quên nó nhé – bất cứ khi nào một người da trắng làm điều đó với một người da đen, bất kể người da trắng đó là ai, ông ta giàu có như thế nào, hay xuất thân từ một gia đình danh giá như thế nào, người da trắng này là một thứ rác rưởi.

Không có một điều gì làm cho bố ghê tởm hơn là một người da trắng hạ cấp lợi dụng sự dốt nát của một người da đen. Đừng tự lừa dối mình – tất cả sẽ tích lũy lại và một ngày nào đó chúng ta sẽ phải trả giá cho việc làm này. Bố hy vọng rằng điều đó sẽ không xảy ra trong cuộc đời của các con.” 

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Happy Women's day

Các bạn gái yêu quý,
Gửi tới bạn
nụ cười, niềm vui và hạnh phúc!
Chúc cho người đàn ông mà bạn yêu quý biết trân trọng sự có mặt của bạn trong cuộc đời họ, và yêu thương bạn thật nhiều!

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Franz Kafka

Một ngụ ngôn nhỏ 
"Chao ôi!" Con chuột than, "Mỗi ngày cái thế giới này lại trở nên bé nhỏ hơn. Ban đầu nó rộng lớn đến nỗi tôi cảm thấy e sợ, tôi cứ chạy mãi, chạy mãi và mừng làm sao khi cuối cùng tôi cũng đã thấy những bức tường hiện ra xa xa phía bên phải và bên trái, thế nhưng những bức tường dài này lại co hẹp nhanh đến độ rốt cuộc tôi đã ở trong căn phòng cuối cùng mất rồi, và ở góc phòng có một cái bẫy chuột mà tôi phải đâm đầu vào đó". 
"Mày chỉ cần đổi hướng là được thôi mà", con mèo nói rồi xơi tái con chuột.

Làng bên
Ông nội tôi thường nói: "Đời người ngắn đến sửng sốt". Nhìn lại, tôi thấy đời người dường như bị rút ngắn đến mức khó hiểu nổi. Thử lấy ví dụ, làm thế nào một chàng trai trẻ có thể quyết định cưỡi ngựa qua làng bên mà không sợ rằng - chưa kể đến những tai nạn - ngay cả một đời người may mắn bình thường có lẽ cũng quá thiếu thời gian cho cuộc đi đó.

Dịch từ bản Anh ngữ: "A little fable" và "The next village" của Willa và Edwin Muir.

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Tin Vui Đầu Năm

Chúc mừng năm mới!

Khóa chúng ta sắp có tin vui: hai bạn Gioan + Huệ chuẩn bị ngồi sui - và sẽ sớm được thăng chức "Ông Bà Ngoại".

Hôn lễ của cháu sẽ được tổ chức vào ngày 27/02/2016 (nhằm ngày 20/01/2016 năm Bính Thân) tại tư gia.

Địa điểm mời tiệc : Nhà hàng Ái Huê 1; 412-418 Trần Hưng Đạo, phường 11,  quận 5, TP. HCM

Thân mời các bạn đến chung vui với các cháu đồng thời chúc mừng Gioan + Huệ sắp được lên chức to nhé.

Tu Thanh Nam

P/S : Nam đang giữ thiệp mời của các bạn sau: Quang, Đ D Đức, Cảnh Chung - Nam sẽ sớm contact với các bạn. 

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Sóng hấp dẫn

Dù sao cũng không thể quy trách nhiệm cho lực hút về việc người ta bị ai đó hút hồn. (Albert Einstein) 

Mấy hôm nay, việc phát hiện sóng hấp dẫn khiến giới khoa học toàn cầu chấn động. Lời tiên tri của nhà vật lý đại tài Albert Einstein đã chính thức được xác nhận sau đúng 100 năm. Sự kiện Đài quan trắc sóng hấp dẫn bằng giao thoa kế laser (LIGO) quan sát trực tiếp được sóng hấp dẫn mở ra một chương hoàn toàn mới cho khoa học nói chung và thiên văn học nói riêng.

Gọi là "hấp dẫn" vì sóng này ứng với không gian - thời gian có độ cong theo lý thuyết tương đối rộng của Einstein. Rất nhiều trang nói về sự kiện này, một cách dễ hiểu nhất, các bạn nên đọc bài này của Giáo sư toán học Nguyễn Tiến Dũng, Đại học Toulouse, Pháp.

Sự kiện vĩ đại này làm tôi liên tưởng đến một bài đã đọc trên Blog KHMTSự hữu hiệu quá thể của toán học trong khoa học tự nhiên”. Và tại sao vậy?

Hẳn các bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi giới thiệu bài này ở đây và đưa ra một mối liên hệ rắc rối!

Giới khoa học nhìn chung có 2 quan điểm về thực tại. Một bên theo thuyết duy thực (realism), cho rằng thực tại là khách quan và độc lập với tư duy con người. Phần lớn giới vật lý, ngành tiên phong truy tìm bản chất tối hậu của thực tại, theo hướng này, tới mức họ xem đây là chuyện tự nhiên. Hệ quả của tư tưởng này là nỗ lực đi tìm bản chất tối hậu của thực tại khách quan, chẳng hạn qua các công trình hợp nhất các loại lực trong quá khứ, giờ là các thuyết kiểu như siêu dây. Đại biểu cho thuyết này là Einstein, những năm cuối đời đã nỗ lực truy tìm về bản chất tối hậu của thực tại bằng thuyết trường thống nhất – unified field theory.

Bên kia theo thuyết công cụ (instrumentalism), cho rằng mọi lý thuyết được đưa ra không có gì ngoài vai trò làm công cụ giải thích thực tại, còn bản chất thực tại không nhất thiết đúng như vậy, hay mạnh hơn, không thể nhận biết chính xác được. Thực tế, phần đông giới vật lý không ưa quan điểm này, bởi, nếu như thực tại là không nhận biết được thì rõ ràng các nhà vật lý không có động lực nào để phát triển ngành này tới mức độ ta biết ngày nay. Hai ví dụ điển hình cho thuyết công cụ là: mô hình chuyển động của Hệ mặt trời và mô hình nguyên tử qua các thời kỳ khác nhau. Đại biểu cho thuyết công cụ là trường phái Copenhagen, thể hiện qua rất nhiều diễn giải của Bohr, Heisenberg về cơ học lượng tử.

Nếu ta nghiêng về thuyết duy thực, xem thực tại là khách quan và độc lập với tư duy con người, thì hệ quả là không thể trả lời được rốt ráo câu hỏi trên. Vì sao? Vì toán học trước hết có nguồn gốc từ tư duy con người. Mà khi thực tại đã là khách quan, đã độc lập với tư duy con người thì việc đặt vấn đề liệu thực tại có tuân theo các quy tắc toán học hay không là tự mâu thuẫn!

Nhưng thực tế cho thấy là nhiều mô hình toán học đã dự báo cho những hiện tượng chưa từng biết, và sau này được thực nghiệm xác nhận là đúng. Một trong những trường hợp tiêu biểu nhất là hệ thống phương trình sóng điện từ thuần túy toán học của Maxwell sau này đã giúp Hertz “tóm” được sóng điện từ trong tự nhiên, và bây giờ LIGO đã "tóm" được sóng hấp dẫn dựa trên mô hình toán học thuyết tương đối rộng của Einstein.

(Lê Trần Quang tổng hợp)