Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Chuyện hút thuốc và uống rượu của đàn ông

Đàn ông đến tuổi nên biết cách bầu bạn với rượu ngon và xì gà hảo hạng. Người ta chọn cocktail theo tâm trạng và cũng thưởng thức xì gà công phu chẳng kém gì chuyện thưởng thức nước hoa. Đằng sau mỗi loại cocktail đều có một câu chuyện, đằng sau hàng chục năm lịch sử của mỗi loại rượu hảo hạng đều có những bí quyết riêng. Đàn ông biết cách uống rượu sẽ thấy nó là một cái thú thật khó cưỡng lại. Đặc biệt là những người đã từng trải qua một khoảnh khắc khiến họ bắt đầu yêu cocktail thì lại càng khó bỏ. Nó giống như thể họ là Alice, khi chui qua lỗ thỏ thì thấy cả một Wonderland mở ra trước mắt. Rồi từ đó, tụ tập bạn bè vào những buổi tối cao hứng rồi chia sẻ cuộc đời bên cạnh ly rượu ngon trở thành một thứ văn hóa đã tồn tại hàng trăm năm của đàn ông.


Để uống rượu đúng cách cũng khó chẳng kém gì học cách thưởng thức trà đạo của Nhật vậy. Nếu bạn vào bar, uống một vài ly rồi về nhà trong tình trạng đau đầu thì đừng quay lại nơi cho bạn uống rượu giả nữa. Rượu thật ngon và êm hơn nhiều. Bạn có biết Manhattan, thứ đồ uống được mệnh danh là nữ hoàng của các loại cocktail phải được pha bằng Bourbon Whisky, nó rất dễ bị nhầm với Rob Roy, một loại cocktail gần như giống hệt, chỉ khác về loại rượu Whisky mà bạn dùng để pha. Cũng giống như việc phụ nữ thực ra không ghét đàn ông hút thuốc, họ ghét hơi thở và những bàn tay ám mùi thuốc lá của đàn ông. Có những loại thuốc không khiến bạn bị hôi miệng và bị ám mùi lên tay, khói của chúng lại không khét và mang mùi chocolate dễ chịu. Thế đấy, tất cả những thứ đó đều phải học. Giống như tất cả chúng ta đều phải học cách để sống. Ném mình vào giữa dòng đời rồi để mặc cho mọi thứ xô đẩy không thể gọi là sống được.

Phì phèo một điếu thuốc lá khét lẹt không khiến bạn đàn ông hơn. Nốc rượu như điên trên bàn nhậu là một cách ý nhị để nói về mức độ xơ gan của bạn cho người khác. Ai cũng hiểu bụng bạn to vì lí do gì mà chưa cần nhìn xem bạn uống bao nhiêu cốc bia và dzô to cỡ nào. Những chất kích thích như rượu, absinthe, thuốc lá… giống như những trò chơi mạo hiểm. Bạn cần phải được trang bị đầy đủ kĩ năng để bảo vệ bản thân rồi mới có thể thưởng thức chúng được. Nhảy lên một chiếc motor phân khối lớn không biến bạn thành tay đua, chỉ có kẻ thiếu hiểu biết mới không đọc được dòng chữ “Vít ga để vào nhà thương” lù lù trên tay lái. Nói đến rượu, thuốc lá và tốc độ thì lại càng không thể bỏ qua thứ chất kích thích khiến cho hàng tỷ người đàn ông điên đảo – phụ nữ. Hiểu họ đủ để được họ yêu không dễ chút nào.

Các bạn của tôi ạ. Những thứ đấy đều phải học. Biết cách học thì sẽ thấy chúng thật tuyệt vời, đặc biệt là phụ nữ. Chúng ta và họ vốn là hai giống loài khác nhau. Có những thứ của chúng ta họ sẽ chẳng bao giờ hiểu cả và ngược lại. Đó là lí do khiến phụ nữ vẫn luôn bí ẩn và mê hoặc trong mắt đàn ông. Nếu chúng ta hiểu được họ, có lẽ họ sẽ không còn đáng yêu nữa.

Tôi nghĩ mỗi người đều nên có những lí do riêng để uống rượu và hút thuốc. Giống như cách mà mỗi người chúng ta đều có một lí do để sống, cống hiến và yêu. Một người đàn ông bộc lộ cá tính của mình qua tất cả mọi thứ của anh ta, từ cách ăn nói, gu thời trang cho đến cách làm việc. Nếu bạn đã chọn đưa rượu và thuốc lá trở thành một phần của mình thì tại sao lại không có trách nhiệm và tìm cho nó một lí do. Tôi từng hỏi tất cả những người bạn của mình rằng vì sao họ hút thuốc và hầu hết mọi câu trả lời đều không khiến tôi cảm thấy muốn hút thuốc. Bố tôi thì nói, nếu có hút, hãy hút xì gà. Sau này, đến khi nhận ra một buổi tối sẽ tuyệt vời thế nào khi hút thuốc trong một không gian thoải mái với rượu ngon và bạn quý, tôi bắt đầu có một lí do để hút thuốc. Tôi chọn thuốc lá làm một thứ để một khoảnh khắc mà mình trân trọng thêm đằm.

Một chút tệ nạn chẳng thể khiến bạn trở thành một công dân tồi hay một người cha tệ bạc. Tất cả những thứ xã hội ra rả nói về việc bài trừ rượu bia, thuốc lá, đua xe, mại dâm… lẽ ra phải được chuyển thành một làn sóng văn hóa bài trừ những kẻ hời hợt và thiếu trách nhiệm. Chúng đều là những thứ có hại cho sức khỏe nếu lạm dụng. Một vài ly rượu vào cuối tuần và một vài điếu thuốc để chia sẻ một niềm vui hoặc nỗi buồn nhỏ nào đó với bạn bè chẳng có gì sai cả. Chừng nào bạn không nghiện rượu, không hút thuốc vì thói quen và không làm cho người xung quanh phải khó chịu vì thú vui này của mình thì bạn vô tội. Bạn tôi có một người uống rượu và hút thuốc khá nhiều. Đến ngày hắn có vợ, vào những lúc tụ tập với bạn bè, hắn vẫn thỉnh thoảng biến mất một cách khó hiểu. Về sau tôi mới biết, người yêu gã bầu hai tháng và gã không muốn con mình phải hít một chút khói thuốc nào từ bố mình. Thế đấy, một thằng đàn ông dù tốt đẹp hay tệ bạc thế nào thì cũng muốn những thứ tốt nhất cho con mình.

Có những gã đàn ông cả đời chẳng bao giờ động vào một giọt rượu hay đưa một hơi thuốc nào vào phổi. Họ vẫn tin rằng phụ nữ ghét những người hút thuốc và uống rượu. Đề rồi một ngày, chính họ lại bàng hoàng khi biết được người yêu cũ của mình giờ đang đi với một người có tất cả những thứ mà cô ấy từng nói rằng mình ghét. Đối với những người đàn ông trẻ, điều ấy gần giống với một sự xúc phạm, một sự phản bội về lòng tin. Sự thật vốn nghiệt ngã thế đấy. Nếu như chúng ta đưa việc hiểu tâm lý phụ nữ thành một trong những tiêu chí chính để đánh giá độ đàn ông của một người thì một gã trai trẻ bắt đầu trở thành đàn ông từ khi họ hiểu ra điều này ở phụ nữ.

Đàn ông được phụ nữ so sánh với nhiều loại thuốc, có những loại bị phụ nữ ví như thuốc tránh thai, vì an toàn đấy nhưng dùng nhiều thì khó chịu. Chỉ riêng có loại đàn ông thuốc độc là cô nào cũng muốn uống thử, dẫu biết là nguy hiểm. Bên cạnh việc phóng túng, mọi người nhìn thấy một kẻ dám dũng cảm để giải phóng bản thân. Bạn càng gó bó bản thân thì càng tự biến mình trở thành những con người nhạt nhẽo. Đừng tự hỏi vì sao mình ế, hãy tự hỏi vì sao bạn chấp nhận giới hạn bản thân như vậy trước đã.

Tôi nghĩ, có một sự khác biệt rất lớn giữa đàn ông uống cocktail và đàn ông uống bia. Đàn ông uống rượu không “dzô!” như đàn ông uống bia khi ngồi trong bar. Không phải ở đâu người ta cũng thưởng thức bia ở như Đức, đàn ông mượn bia và bàn nhậu để xả sự đời thì rất nhiều. Bia làm đầy bụng, rượu ngon lại làm đầy tâm hồn. Kiểu đàn ông nốc rượu trên bàn nhậu thì thật đáng sợ.

Tôi từng hỏi bạn mình "Bà nghĩ gì về những người đàn ông hút thuốc và uống rượu?" và bất ngờ trước câu trả lời: "Họ nghĩ nhiều và cô độc. Quan trọng là cách họ hút thuốc và uống rượu." Không nhiều phụ nữ có thể làm được điều này. Nếu như họ có thể đánh giá đàn ông qua cách đàn ông hút thuốc và uống rượu thì họ cũng sẽ hiểu được đàn ông.

Chợt nhớ câu nói: "Đàn ông 30 tuổi hiểu được vẻ đẹp của người phụ nữ tuổi 30."

(Theo mannup.vn)

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Nắng tháng tám

Nắng tháng Tám – tác phẩm tuyệt vời của William Faulkner

Trong cái nắng chói chang của tháng Tám, của cát bụi và sự mệt mỏi, của mồ hôi và đôi chân mang vác một thân xác đang mang bầu, Lena đi theo tiếng gọi của con tim mình, đi tìm người cha đứa bé, người đã hứa sẽ trở về với cô khi tìm được công việc ổn định. Một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, điềm tĩnh, nhẹ nhàng, chấp nhận số mệnh nhưng cũng thách thức số phận, đi bộ đến một nơi vô định, tìm một kẻ mà nhân diện chỉ còn lại một cái tên giả mà hắn đã dùng khi ở bên cô.

Tác phẩm bắt đầu như vậy, những con chữ đầu tiên đã mang một ma lực mãnh liệt, từ hồi đọc Dostoievski đến giờ, tôi mới bắt gặp được một giọng văn quyến rũ và u buồn đến như vậy. Cái u buồn của một thế hệ, được Faulkner đi sâu vào quá khứ, vào bối cảnh lịch sử, tôn giáo, vào thân phận con người liên quan đến sắc tộc, giới tính. Không có trang nào vui, nhưng trang nào cũng đầy sự thánh thiện và yêu thương. Con người không ác, chỉ có xã hội là tàn ác, mà thực ra xã hội cũng không ác, mà chính là cái nhân tính của con người đôi khi hành xử mang một ác tâm vô thức.

Quá khứ là thứ làm nên mỗi cá nhân. Với giọng văn hồi tưởng, và khả năng kể chuyện tuyệt vời, mỗi nhân vật hiện ra với sự rõ nét đến nao lòng, sự sắc sảo trong cách ông để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất của nhân vật làm ta cảm giác nhân vật đang ở ngay trước mặt ta, cho ta quan sát, cho ta xót thương, cho ta mong đợi và cho ta hy vọng.

Hy vọng! Cuộc đời dù cho tồi tệ thế nào cũng có hy vọng. Một nhân vật chết đi thì khuôn mặt cũng đầy phúc lành. Một tội ác được thấu hiểu đến tận cùng của sự bí bách do tồn tại mà tha thứ. Mỗi số phận vừa tách nhau, vừa đan xen nhau trong ánh sáng tháng Tám, để rồi ta lộn ngược về quá khứ, để thấu hiểu tâm hồn của mỗi người.

Tác phẩm vô cùng ấn tượng bởi tôi có thể nhìn thấy sự cứu rỗi linh hồn con người, và những hy vọng mong manh như tia nắng, như nó đủ để mỗi số phận thấy được ánh sáng của đời mình chìm trong những ẩn ức về dòng tộc, về vị trí được sinh ra. Hẳn đấy là cách một tác phẩm vĩ đại được sinh ra, hoài thai bằng thứ tình yêu và nỗi thấu hiểu con người của nhà văn, nắm bắt và đi đến tận cùng tâm hồn con người, để “mỗi tôi là một chúng ta”, mọi thế hệ độc giả, ở mọi miền văn hoá đều có thể đồng cảm và yêu mến.

(Theo lalarme23.com)

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Thế cũng tốt

Nàng quấn lại chiếc khăn đang rơi xuống bên vai, rồi dứt khoát bước đi. Phía sau nàng cả một vùng nắng gió xào xạc. Phía sau ấy, là tất cả những gì đã từng là khắc khoải với nàng.

Nàng đã có được quyết định. Đúng hay sai không còn quan trọng nữa. Có gì tốt hơn sự thoát ra khỏi vũng lầy giữa níu giữ và rời bỏ? Quyết định được rồi, dù đau đớn cũng vẫn tốt hơn là nhát dao cùn cứ cứa mãi tim nàng.

Nàng nhớ đến ánh mắt thân quen giờ đã dõi theo một người khác. Trước đây ánh mắt ấy dõi theo nàng cũng âu yếm như vậy. Nàng nhớ đến bờ vai ấy, bờ vai nàng ngả vào với cảm giác được che chở, như ốc đảo thanh bình. Giờ đây bờ vai ấy là chỗ dựa, chở che của một mái đầu khác. Nụ cười ấy cũng đã khác xưa...

Nàng không còn bị dằn vặt và trằn trọc mất ngủ vì những kỷ niệm, vì những hoài bão viển vông, những bức tranh tô vẽ bằng trí tưởng tượng. Bức tranh ấy, hoá ra chỉ là khung vải vô hồn, trong ấy trống rỗng.

Nàng đóng lại và cất đi cuốn nhật ký với vô số bài thơ không gửi. Chẳng phải giờ đây nàng không phải rút ruột để nhả những câu chữ đầy tâm trạng đó sao!

Nàng không phải lo lắng mỗi sáng, hôm nay ai đó có ăn sáng hay bỏ bữa, có vui vẻ hay không... Nàng càng không phải dối lòng mình, để nghe thêm những lời làm tim nàng tan nát.

Nàng sẽ tìm đến mấy người bạn thân, mặc cho nước mắt chứa chan, để nghe chúng nói: “Sao lớn đầu mà vẫn ngốc thế!”, để chúng giễu cợt nàng với những câu nhiếc mắng thân quen. Nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn nhưng đổi lại một nụ cười.  Một nụ cười cho dù méo mó vẫn chẳng tốt hơn là nước mắt bao lần đó sao?

Vì chẳng có nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào. Nàng đâu còn trẻ để mà làm bất kỳ điều gì mong muốn. Giữa một người đàn bà đầy trách nhiệm, đạo đức và một cô nàng nổi loạn bên trong, người đàn bà khô khan ấy cuối cùng đã chiến thắng.

Có khi lại may mắn cho nàng. Khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra. Ai biết được?

Thế cũng tốt. Nàng nghĩ vậy. Tự bằng lòng với mình và thít lại chiếc khăn. Nàng sải bước tự tin với nụ cười nhẹ nhõm hơn trong nắng ấm áp của một ngày mới.
 
(Sưu tầm)