Sinh ra trên đời, ai cũng có trái tim nhưng không
phải vì thế mà nghĩ rằng trái tim nào cũng rung động như nhau. Có trái
tim vô cùng nhạy cảm, chỉ một chút rung động nhẹ nhàng cũng xao xuyến cả
tâm hồn nhưng cũng có trái tim trơ như gỗ đá trước những buồn vui
của người khác. Có phải “trời sinh ra thế” hay con người phải trải lòng
mình với những gì tồn tại xung quanh mới khiến cho tâm hồn trở nên nhạy
cảm, đáng yêu và có khả năng đem lại hạnh phúc cho những người xung quanh.
Cristophe André là một nhà tâm lý học người Pháp, ông vừa xuất bản cuốn La force des émotions (Sức mạnh cảm xúc), hiện nằm trong danh mục những cuốn sách bán chạy nhất ở nước này. Khi phóng viên của tạp chí Le Figaro đặt câu hỏi: “Làm thế nào để sống hạnh phúc”? Ông trả lời: “Trước hết phải cảm nhận được nó. Nếu có hạnh phúc mà không ý thức được nó cũng bằng không. Thí dụ một buổi hoàng hôn mùa thu dịu mát, bạn đi dạo đâu đó trên cánh đồng hay trong công viên, bạn nghe tiếng dế kêu, nhìn lên trời, mấy vì sao lấp lánh, đó là khung cảnh có thể dẫn đến hạnh phúc. Thế rồi bạn về nhà, thấy con bạn nằm trong chăn ấm thò đầu ra cười tươi “Con chào bố!”, có mấy chú cún nhồi bông quanh chỗ con bạn nằm. Tự nhiên trong lòng bạn thấy dễ chịu êm ái. Đó chính là cảm giác hạnh phúc”.
Cristophe André là một nhà tâm lý học người Pháp, ông vừa xuất bản cuốn La force des émotions (Sức mạnh cảm xúc), hiện nằm trong danh mục những cuốn sách bán chạy nhất ở nước này. Khi phóng viên của tạp chí Le Figaro đặt câu hỏi: “Làm thế nào để sống hạnh phúc”? Ông trả lời: “Trước hết phải cảm nhận được nó. Nếu có hạnh phúc mà không ý thức được nó cũng bằng không. Thí dụ một buổi hoàng hôn mùa thu dịu mát, bạn đi dạo đâu đó trên cánh đồng hay trong công viên, bạn nghe tiếng dế kêu, nhìn lên trời, mấy vì sao lấp lánh, đó là khung cảnh có thể dẫn đến hạnh phúc. Thế rồi bạn về nhà, thấy con bạn nằm trong chăn ấm thò đầu ra cười tươi “Con chào bố!”, có mấy chú cún nhồi bông quanh chỗ con bạn nằm. Tự nhiên trong lòng bạn thấy dễ chịu êm ái. Đó chính là cảm giác hạnh phúc”.
Theo André, con người là một con vật xã hội,
nó có trái tim nhạy cảm với đồng loại, với những khung cảnh, tình huống
hạnh phúc. Trái tim ai càng nhạy cảm bao nhiêu càng có cơ may được
hưởng hạnh phúc bấy nhiêu. Thật bất hạnh nếu ai đó sinh ra cũng có một
trái tim nhưng lại là trái tim vô cảm. Vậy khả năng nhạy cảm của trái
tim có phải là khả năng bẩm sinh, di truyền hay người ta có thể tự tao
ra nó? Rất dễ nhận thấy khi còn nhỏ, nói chung tâm hồn chúng ta đều nhạy
cảm. Trẻ thơ dễ xúc động trước những niềm vui nỗi buồn dù rất nhỏ.
Nhiều em xuýt xoa thậm chí oà khóc khi con mèo bị đau hoặc vui sướng đến
nhảy cẫng lên khi được ai tặng mấy cái kẹo. Nhưng rồi cùng với thời
gian và sự trải nghiệm cuộc đời, có những trái tim trở nên chai sạn.
Điều này một phần do ảnh hưởng của hoàn cảnh sống. Nó phụ thuộc rất
nhiều vào ngay từ lúc nhỏ ta có được những người xung quanh dạy ta biết
sướng vui, buồn khổ, chia sẻ tâm tư với mọi người? Nếu không sẽ trở
thành vô cảm trước những diễn biến xung quanh mình, lạnh lùng băng giá
như cánh cổng tâm hồn khép chặt trước mọi người thì có lẽ chẳng ai muốn
gần họ chứ chưa nói là có thể yêu họ. Trước hết, đó là điều bất hạnh cho
chính họ và sau nữa là cho ai phải chung sống với họ suốt đời.
Người có trái tim nhạy cảm luôn hiểu được niềm vui, nỗi buồn của người
khác. Nhất là trong cuộc sống gia đình, mọi thành viên đều không vô cảm
trước trạng thái tâm hồn của nhau.
Các công trình nghiên cứu tâm lý giới gần đây đều cho thấy nhu cầu chia
sẻ tâm tình của phụ nữ cao hơn đàn ông. Tất cả những người vợ trên thế
gian này đều thích được chồng quan tâm đến mình. Nếu người vợ có tâm sự
buồn phiền hay một niềm vui nào đó, họ rất muốn chia sẻ với người khác,
trước nhất là với chồng. Nếu người chồng lại có trái tim vô cảm, không
nhận thấy trái tim xao động trong tâm hồn người vợ thì đó là niềm bất
hạnh lớn mà tiền bạc, của cải không thể thay thế được.
Người đàn ông nào đã từng yêu dù chỉ một lần chắc chắn cũng nhận thấy
tình cảm của người phụ nữ họ yêu không bao giờ phẳng lặng như mặt nước
ao hồ mà thường xuyên lên xuống như ngọn sóng. Nếu dùng đồ thị để thể
hiện tình yêu của họ thì đường biểu diễn có hình “sin”. Đa số đàn ông
cho điều này là lạ, có người tưởng rằng mình đã yêu phải một người kỳ
quặc nhưng thật ra hầu hết nếu không muốn nói là tất cả phụ nữ đều như
thế!
Các nghiên cứu về đời sống vợ chồng gần đây còn cho thấy, nếu lúc cảm
thấy đau khổ mà phụ nữ không được nâng đỡ, chia sẻ thì sẽ không bao giờ
họ cảm thấy thực sự hạnh phúc. Bời vì muốn cảm nhận được niềm hạnh phúc
lớn lao, người phụ nữ phải có lúc chìm sâu xuống đáy giếng tâm hồn để
giải thoát, hàn gắn, làm trong sạch tình cảm của mình. Giống như để có
thể cảm thấy một bữa ăn ngon, người ta cần phải đói. Khi tình cảm của
người phụ nữ dâng lên, họ bằng lòng với thực tại nhưng khi đợt sóng tình
cảm bắt đầu rút xuống mới là lúc họ ý thức được mình còn thiếu những
gì. Giống như cái cốc chỉ có nước đến một nửa, khi tình cảm đang dâng
lên người ta nhìn vào nửa có nước và hài lòng với sự đầy đủ của mình,
còn khi xuống dốc, người ta nhìn vào nửa không có nước và chỉ thấy tất
cả là trống rỗng. Vợ chồng chỉ có được hạnh phúc khi cả hai đã đồng cảm
với nhau, khi vui cùng vui, khi buồn cùng chia sẻ và sẽ là bất hạnh nếu
một trong hai người có trái tim vô cảm với người kia.
(Nguồn: Hạnh phúc gia đình 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét