Họp mặt lớp cũ, thầy giáo tóc đã điểm sương, gặp lại học trò rưng
rưng nước mắt. Thầy hỏi đi hỏi lại chỉ một câu: “Cuộc sống các em giờ ra
sao? Có hạnh phúc không em?”
Cô bạn lớp trưởng năm xưa ngồi xuống cạnh thầy, nửa đùa nửa thật:
“Thầy ơi, bao nhiêu năm trời không gặp, vậy mà thầy chỉ mong đợi ở tụi
em có điều đó thôi sao?”
Phải rồi, chỉ điều đó thôi sao? Không phải là ông nọ bà kia, không
phải là chức này tước khác, không phải tiền này của nọ. Cũng không phải
đã đóng góp được điều gì cho xã hội, cho đất nước. Chẳng lẽ chỉ là hạnh
phúc thôi sao, hở thầy?
Thầy cười. Học trò của thầy ai cũng có năng lực và lòng
tự trọng. Và chỉ cần hai thứ đó thì chắc chắn các em sẽ có đóng góp cho
xã hội bằng cách này hay cách khác. Thầy không băn khoăn về việc đó. Rồi
thầy nheo đuôi mắt đã đầy nếp nhăn hỏi: “Em không nhớ ngày ra
trường thầy nói gì sao? Thầy đã hỏi các em có bao giờ suy nghĩ tại sao
lại là 'Độc lập – Tự do – Hạnh phúc'? Tại sao là 'Hạnh phúc' mà không phải
là 'Thịnh vượng' hay 'Văn minh'? Hoá ra không em nào suy nghĩ về điều đó
cả.”
Có lẽ đó cũng là lý do tại sao, đất nước Bhutan từ 3 thập niên qua đã đo lường sự phát triển của đất nước bằng chỉ số Hạnh phúc quốc gia (GNH - Gross National Happiness). Có thể lâu nay chúng ta vẫn nghĩ về “Hạnh phúc” như một từ sáo rỗng, bởi không thể xác định được một cách cụ thể nó bao hàm điều gì. Sự thành đạt, giàu có? Được tôn vinh? Hưởng thụ bất kỳ điều gì ta muốn? Là chia sẻ và được chia sẻ? Là đem đến niềm vui cho người khác? Hay chính là sự hài lòng của riêng bản thân ta?
Có thể, chúng ta vẫn nghĩ hạnh phúc là vấn đề rất “riêng tư” và “cá nhân”. Nhưng không phải vậy. Nếu bạn lo buồn hay gặp bất trắc thì ít nhất, thầy cô, cha mẹ, bạn bè mỗi lần nhìn thấy bạn đều cảm thấy xót xa lo lắng. Còn nếu bạn vui tươi, hạnh phúc thì ít nhất cũng làm cho chừng đó người quan tâm đến bạn cảm thấy yên lòng, lạc quan và vui vẻ khi gặp bạn.
Mỗi con người là một mắt xích, dù rất nhỏ nhưng đều có gắn kết và ảnh
hưởng nhất định đến người khác. Và người khác ấy lại có ảnh hưởng đến
những người khác nữa. Tôi thích nghĩ về mối quan hệ giữa con người với
nhau trong cuộc đời như một mạng tinh thể kim cương. Mỗi con người
giống như một nguyên tử cacbon trong cấu trúc đó, có vai trò như nhau,
và ảnh hưởng lẫn nhau trong một mối liên kết chặt chẽ. Một nguyên tử bị
tổn thương sẽ ảnh hưởng đến 4 nguyên tử khác, và cứ thế mà nhân rộng ra.
Chúng ta cũng có thể vô tình tác động đến cuộc đời một người hoàn toàn
xa lạ theo kiểu như vậy. Thế thì bạn có tin rằng sống hạnh phúc chính là
đóng góp cho xã hội một cách căn cơ nhất? Bạn có cho rằng, sự phát triển
và bền vững của quốc gia phải được xây dựng từ mỗi cuộc đời riêng lẻ của
từng người dân?
Khi đọc cuốn tiểu thuyết "Suối nguồn" dày gần 1.200 trang
của Ayn Rand, tôi chỉ nhớ có một câu duy nhất: “Nếu muốn nói câu “Tôi yêu em”
thì phải nói từ "Tôi" trước đã.” Tôi yêu thích cái triết lý đó quá chừng. Vì nó
làm tôi vỡ ra nhiều thứ, giống như bài học về hạnh phúc của thầy tôi.
Rằng để yêu người thì trước hết chúng ta phải biết yêu mình, phải trân
trọng và giữ gìn niềm hạnh phúc của chính mình. Rằng ta phải bồi đắp
chính bản thân ta thành một con người tốt đẹp và cảm nhận được niềm hạnh
phúc, trước khi nghĩ đến việc mang đến hạnh phúc cho bất cứ ai hay đóng
góp điều tốt đẹp gì cho xã hội.
Bởi vì, bạn biết đó, chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có!
(Trích "Nếu biết trăm năm là hữu hạn" - Phạm Lữ Ân)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét