Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Nói về người khác

Hôm nay, thấy cậu cắt tóc có vẻ buồn, mình hỏi:
– Cậu làm sao mà trông buồn thế.
 
Cháu vừa đi đưa tang về. Buồn vì người, buồn vì mình nữa ông ạ.
Sao thế?
– Thì cái bà mới mất ấy, ở trong khu tập thể của cháu. Cháu xem thường bà ta lắm, mặc dù bà ấy đối với ai cũng tốt. Chả là cháu nghe nói trước đây bà ấy có lần ăn cắp ở siêu thị. Nhưng khi nghe điếu văn, cháu mới thấy bà ấy là người làm được nhiều việc lắm ông ạ. Thế mà mình chỉ nghĩ đến một lần bà ấy sai lầm. Thật xấu hổ. Nhưng bây giờ thì muộn rồi. Giờ cháu nghiệm ra, nhìn ai cũng chỉ nên nghĩ đến điều tốt mà họ làm được, đừng lởn vởn với điều xấu mà họ từng mắc phải. Sống thế mới thanh thản ông nhỉ?

André Maurois đã từng viết thế này: “Khi nói về một con người, nên nhắc đến tầm cao mà họ đã đạt được, chứ không phải hố sâu mà họ đã có lúc rơi vào”.

Nhưng hình như người ta chỉ làm như thế một lần, với mỗi người. Khi đã quá muộn: ấy là lúc đọc điếu văn!

(Theo Hà Huy Khoái)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét