Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Lòng tin và sự tử tế

Hôm nay tôi đi khám răng. Tôi ra quán cafe đối diện trong lúc chờ đến lượt mình. Khi tính tiền (30 ngàn đồng), vì không có tiền lẻ tôi đành đưa tờ 500 ngàn. Cô gái chủ quán cũng không có đủ tiền lẻ để thối lại. Để tôi không bối rối, cô gái nở nụ cười vui vẻ và thông cảm: Lần sau anh trả cũng được. 
Tôi nói: Hai ba tháng nữa anh mới ghé lại đây.
Cô gái cũng không do dự: Cũng được, anh.
Khi rời đi, tôi nói: Vậy để lần sau anh trả nhé! Cô gái vẫn mỉm cười vui vẻ, làm như tôi đã là khách hàng thân thiết của cô lắm rồi!

Nhân tiện, copy một câu chuyện trên mạng về chủ đề này!

Tuần trước, một người đàn ông vào mua hàng và rồi phát hiện ra đã bỏ quên mất ví, nên không thể có cả thẻ hay tiền mặt để trả. Thật là một tình huống bối rối mà chắc chúng ta đều đã từng gặp phải trong đời!

Chúng tôi đã không bắt ép người đàn ông đứng tuổi ấy để lại một thứ gì để làm tin là ông sẽ quay lại và thanh toán hoá đơn ấy.

Chúng tôi đã không thể và không muốn làm gì khác ngoài mỉm cười, và nói "It is not really a problem, Sir. You can come back to pay us later."

Chúng tôi đã tạm ứng lòng tin của mình cho người đàn ông ấy và cố gắng không làm cho ông cảm thấy bối rối hơn nữa. £7.5 không đáng để làm cho một người đàn ông thấy khó xử. Tại thời điểm đó, ông không có tiền trả, nhưng qua cách ứng xử thẳng thắn và trung thực, chúng tôi có niềm tin rằng đây vẫn là một khách hàng đáng tin cậy.

Và sáng nay, một phong bì nhỏ nằm trước cửa với một tấm bưu thiếp, £10, một hoá đơn mua hàng và một lời nhắn thật dễ thương đủ làm cho chúng tôi vui suốt cả ngày; đóng dấu bưu điện gửi từ Hull một thành phố rất xa London.
"Very many thanks for your patience...
From the man without a wallet!"

Chúng tôi không mừng vui vì thu lại được £10, chúng tôi vui vì lòng tin của chúng tôi đã được tạm ứng đúng người và được đáp lại theo cách của một người lịch sự, tử tế và trung thực nên làm. Chúng tôi được nhận lại nhiều hơn những gì chúng tôi cho đi.

Ngay cả khi niềm tin bị cuộc sống không ngừng thách thức, chúng ta có sẵn lòng và dũng cảm tạm ứng lòng tin và sự tử tế cho nhau vì một cuộc sống nhiều niềm vui hơn không?

Niềm tin chúng ta dành cho nhau cũng như cô gái kia, nó giúp cho ta hi vọng. Và chúng ta cần điều đó để sống...Vậy thôi.

Đương nhiên, cuối tuần này tôi phải không quên quay lại đó!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét