Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Người xưa

Tình cờ gặp lại người xưa,
Cafe quán nhỏ, cơn mưa ban chiều,
Em giờ vẫn nét yêu kiều,
Làm tôi một thuở liêu xiêu cõi đời,
Vẫn đôi mi vút xa vời,
Vẫn đôi mắt biếc của thời xa xăm...


Thời sinh viên, tôi học được một nghề có phần nhàn nhã: Chụp hình.  Quen em trong một dịp chụp hình đám cưới. Chúng tôi có một hai ngày thực sự vui vẻ. Em ngây thơ, líu lo như con sáo nhỏ. Tôi nặng gánh lo toan việc ăn, việc học. Năm đó tôi khoảng 22-23, em mới 16 hay 17.

Cuối buổi, em ngại ngùng đưa tôi mảnh giấy chỉ có tên và địa chỉ. Mấy lần đạp xe qua lại, tôi chưa bao giờ dám bấm chuông cửa ngôi biệt thự đó.

Ngần ấy thời gian, em vẫn nhận ra tôi giữa cái thành phố bụi phủ này. Lạy Chúa! Tôi trở thành thi sĩ mất thôi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét