Anh đi mãi trên đường lộng gió
Bến em chờ đã đỏ mắt nâu
Cớ sao vắng bóng đã lâu
Dài đêm mòn mỏi u sầu nơi em.
E rằng đó là đêm sau cuối
Fải xa rời thui thủi mình em
Giờ đây nước mắt nhiều thêm
Hỡi người yêu dấu ấm êm nơi nào.
In hình bóng làm sao quên được
Jây phút nào ta bước chung đôi
Không anh chỉ một mình thôi
Lòng em thổn thức đơn côi nhớ người.
Mai này nhé vui tươi bến mới
Nơi bến này vẫn đợi người xưa
Ong bướm dẫu có đón đưa
Phòng không chiếc bóng đêm mưa vẫn chờ.
Quên! Em cố giả vờ quên hết
Rồi u buồn mỏi mệt đớn đau
Suốt đêm thao thức thức thao
Tưởng rằng ta vẫn còn nhau chưa rời.
Uống chén đắng để vơi nỗi nhớ
Và u sầu muôn thuở chưa phai
Wa rồi sao vẫn nhớ hoài
Xót xa tim thắm đắng cay riêng mình.
Yêu anh em sẽ lặng thinh
Zẫu anh hờ hững... trọn tình chẳng thay.
(Sưu tầm từ G+ Tuyet Tran)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét