Sài Gòn mưa ướt trời đêm
Xuýt xoa may ấm mắt em đèn vàng
Đôi khi đại lộ thênh thang
Mình đi cứ ngỡ hai hàng cây đi
Người che mưa ướt cong mi
Cho ta trú dưới nhu mì của em!
Sài Gòn mưa ướt trời đêm
Bỗng dưng phố xá thật hiền trên tay
Vỉa hè rượu uống không say
Giọt mưa mang nỗi buồn bay về trời
Người đi cho kịp đêm trôi
Ta đi cho kịp nụ cười môi em.
Sài Gòn mưa ướt trời đêm
Tiếng dương cầm chảy ướt mềm vòng xe
Chân trần tránh xác lá me
Mới hay mình cũng nửa quê nửa mùa
Sài Gòn còn một đêm mưa
Người quê, kẻ phố kịp giờ nhập đôi.
(Nguyễn Phạm Tú Trinh)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét