Gió đâu gió mát sau lưng,
Dạ đâu, dạ nhớ người dưng vô cùng.*
Gom lại nỗi nhớ to đùng,
Chất sao cho hết cái thùng phi đây?
Người dưng dáng nhỏ, mình dây,
Mà sao nỗi nhớ mỗi ngày càng to.
Nhớ người dưng lúc chuyện trò,
Nhớ người dưng lúc cười bò, cười lăn.
Nhớ người dưng ngủ quên ăn,
Nhớ người dưng lúc nhọc nhằn vì ta.
Người dưng giờ đã đi xa,
Nay mình muốn nhớ cũng là người dưng.
Tại sao khóe mắt rưng rưng?
Chắc tại mụn lẹo, mắt sưng thôi mà.
Người dưng chắc gì nhớ ta!
Sao ta cứ phải nghĩ xa nghĩ gần.
Người dưng nào phải người thân,
Nhưng ta vẫn muốn ở gần mãi thôi.
Người dưng nay đã xa rồi,
Nhớ người dưng quá, ta ngồi làm thơ.
Viết lên nỗi nhớ vu vơ,
Chỉ mong ta bớt vật vờ trong tâm!
* Ý từ ca dao
(Sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét