Có lẽ những gì tốt đẹp nhất về tình bạn người ta cũng đã nói hết cả
rồi. Tình bạn cao quý, tình bạn thiêng liêng, tình bạn không tiền nào
mua được…
Để là bạn của nhau thì đơn giản, chỉ cần cảm thấy hợp, thấy
vui là đủ. Nhưng để là bạn thân, bạn tốt, thì cần có nhiều sự chia sẻ, tôn trọng và tình cảm quý mến đối với
nhau hơn như chỉ là bạn.
Là bạn thân chưa hẳn đã là bạn tốt, ngược lại bạn tốt chưa chắc đã là bạn thân.
Bạn thân vì quá quen thuộc với tính cách, sở thích, thói quen của
nhau rồi nên đôi khi thường bỏ qua những thói hư, tật xấu của ta mà
không nhắc nhở, làm cho ta không nhìn ra mà sửa chữa.
Bạn tốt không phải lúc nào cũng ở bên ta, cũng không giữ liên lạc
thường xuyên, nhưng những gì cần phải nói với ta, cần phải làm cho ta,
là bạn nói, bạn làm. Dù ta có vui hay không, ta có vừa ý hay không,
nhưng bạn biết đó là những điều tốt cho ta.
Mỗi chúng ta có hàng trăm mối quan hệ đan xen, cài, mắc, bắc cầu… Để
nhận ra đâu là bạn, đâu là bạn thân, đâu là bạn tốt, chỉ có tự
mỗi người cảm nhận từ trải nghiệm thực tế.
Sau buổi họp lớp, một số bạn có nhắn tin cho tôi. Chỉ một vài dòng ngắn ngủi nhưng cũng để tôi nhận ra rằng các bạn quan tâm đến nhau như thế nào. Có thể là lúc đó bạn chưa tìm kiếm đủ từ ngữ để mô tả hoặc cũng có thể là bạn ngại ngùng khi nói ra tình cảm của mình. Là bạn bè, đôi khi hiểu nhau mà không cần phải nói.
Ai đã từng có một tình bạn đẹp sẽ cảm nhận sâu sắc giá trị của tình bạn, cảm nhận những điều tốt đẹp tình bạn mang lại.
Giữ một người bạn đã khó. Đánh mất đi một người bạn là một mất mát
lớn. Nhưng cuộc sống vốn khó lường. Chỉ khi thực sự cảm nhận mất đi một
người bạn tốt người ta mới thấy hối tiếc.
Chắc Thành thấm thía điều này hơn tôi. Cô ấy là bạn của Thành, sau này cũng là bạn của tôi. Lúc đó chúng tôi còn trẻ, chưa đủ sâu sắc để cảm nhận được nỗi buồn và thất vọng chất chứa trong những lời cô ấy nói trước lúc chia tay.
Có những cái đã qua mãi mãi không bao giờ trở lại. Một người bạn thân
sẽ chỉ còn là bạn bè xã giao nếu sự tôn trọng không còn. Thế vẫn còn là
may mắn, hơn là thành kẻ thù.
Người bạn tốt thì mãi mãi vẫn là bạn tốt, nhưng sự thân thiết, sự
chia sẻ cũng không còn thắm đượm, mà thay bằng sự lịch thiệp, trách
nhiệm. Cũng đáng tiếc.
Khi đã là bạn đúng nghĩa thì khoảng cách về địa lý và không gian,
thời gian chẳng có ý nghĩa gì. Ngày vui của bạn, có thể không thể gửi
được quà, không một lời chúc, nhưng trong lòng ta vẫn nhớ đến bạn, vẫn
có những phút giây dành riêng để nghĩ về bạn, bạn sẽ cảm nhận được chân
tình đó, sớm hay muộn. Nhưng khi bạn buồn, bạn gặp khó khăn, nhất thiết
ta phải chủ động hiện diện, dù khó mấy cũng phải để bạn cảm nhận được sự "có mặt" của mình bên bạn, bằng lời nói và hành động phù hợp hoàn cảnh,
mới đáng là bạn.
Tình cảm của bạn rất dạt dào nhưng bạn nghĩ đến ta một cách thầm lặng, sâu sắc. Bạn ít khi chia sẻ bằng lời nói nhưng lúc nào cần bạn cũng có mặt. Tôi đang nói về bạn của chúng ta đấy. Tôi đang nói đến Nhược Thảo.
Được là bạn của nhau trong đời cũng là duyên, mất bạn là duyên đã
hết. Đôi khi vài sự kiện, vài biến cố sẽ đưa đẩy ta hiểu sai về bạn, cảm
thấy xa cách bạn, hoặc khiến ta càng thêm yêu quý bạn. Nếu là tình bạn
thực sự, thì cho dù mọi thăng trầm, ta với bạn vẫn luôn ở trong lòng
nhau, luôn nghĩ về nhau như nghĩ về những điều tốt đẹp nhất trong cuộc
đời này.
Bạn có thể gọi cho ta hàng giờ, nói về mọi thứ... Cuộc sống gia đình, bạn bè, công việc, con cái... Giọng bạn líu lo, thánh thót như thể không ngừng lại được nhưng chứa đựng mọi lo lắng, quan tâm. Tôi thấy lòng mình thanh thản khi nói chuyện với Ngự Bình, Tuyết Anh, Thanh Nga...
Tình bạn, không phải là món đồ trang sức làm tăng vẻ đẹp và giá trị
của bạn. Thiếu tình bạn thân thiết, bạn không hèn kém đi, nhưng bạn sẽ
không thể có những tình cảm yêu thương, những niềm vui đặc biệt mà tình
bạn đem tới.
Tôi luôn nghĩ về hai thằng bạn nối khố của tôi mà buồn cười.
Tình bạn thực sự mang lại giá trị cho bạn, cho bạn một trái tim cởi
mở, biết chia sẻ và đón nhận những tình cảm tốt đẹp từ người bạn của
mình. Tình bạn là món quà, là phần thưởng cho những ai biết nâng niu và
trân trọng tình bạn.
Tôi thấy mình thật may mắn khi có những người bạn quý giá, không gì sánh được trong cuộc đời này.
(Lê Trần Quang tổng hợp)
Cám ơn Quang rất nhiều vì mỗi ngày bạn đều đăng bài cho bạn bè theo dõi. Thật sự cuộc sống tất bận với nhiều lo toan đã làm cho mình không còn chữ nào trong đầu để mà viết. Sau mỗi ngày làm việc căng thẳng mệt mỏi, tối đến vào blog thăm chút, được đọc những bài bạn viết mình nghe lòng nhẹ nhàng thanh thản. Ngày trước mình sống khép kín ít tiếp xúc với ai, từ khi gặp lại các bạn mình thấy cuộc sống này đáng yêu hơn, được nói chuyện, hẹn hò hàn huyên tâm sự với nhau là niềm vui là hạnh phúc của mình. Mong sau thời gian 3 năm qua nhanh để chúng ta lại tiếp tục họp mặt bạn bè và thầy cô.
Trả lờiXóaSao không thấy comment trên bài viết nhỉ? Vào mail thấy nên mới đem ra đây.
Trả lờiXóaViết cũng là một cách tâm sự với chính mình và cũng là một cách rèn luyện, nâng cao khả năng viết lách.
Quang đang cố gắng thực hiện một mục tiêu; Mỗi ngày một bài viết. Các bạn giúp với nhé!
Đọc những bài viết của Quang và các bạn trên blog, Thăng thật sự có rất nhiều xúc động, và tự nghĩ mình đã đánh mất nhiều quá sau một khoảng thời gian xa Việt Nam. Thăng xin lỗi các bạn nhé, và Thăng sẽ cố gắng đóng góp cho Blog.
Trả lờiXóa(Nói nhỏ với các bạn nhé, mình đã hơn 20 năm không viết văn Tiếng Việt, quên rất nhiều. Tiếng Việt thì quên, tiếng Anh không rành, tiếng Em thì không biết nói sao đây..., hihi).
Thang Pham