Em không hề được biết,
Cũng không lời từ biệt,
Không lời hẹn trở về.
Tuổi thơ ngây còn chưa biết si mê,
Dẫu hồi đó, mắt ai đăm đắm quá,
Em e thẹn, nụ hoa sau kẽ lá,
Chưa hái trao người.
Anh chưa từng nói gì với em,
Chưa một lần nắm tay, chưa một lời hò hẹn.
Anh như con thuyền lẳng lặng rời bến.
Bỏ em lại hoang hoải đơn côi.
Lời yêu ngày nào chưa kịp đọng trên môi,
Anh không ngỏ,
Nên lòng em không dám mở...
Khiến anh xa em, góc bể chân trời.
Giấc mơ màu trắng vẫn vẽ nét tinh khôi,
Cho một ngày,
Sắc vàng về với nắng,
Anh trở lại, đưa hồn em về thời trong trắng.
Tỉnh mộng ra, lá úa, hoa tàn,
Lời yêu giờ cũng đã muộn màng,
Chỉ còn kịp tặng nhau, những khắc khoải...
Xa xưa...
(Hoa Cỏ May, 15/4/2015)
Bài này có nói hộ giùm lòng ai không nhỉ?
Trả lờiXóa