Hôm họp lớp, Thành hát bài "Anh còn nợ em" (Tác giả: Anh Bằng, Thơ: Phan Thanh Tài) với một tâm trạng da diết... Riêng tôi, lời bài hát thật buồn với những chuyện tình dang dở. Tôi chỉ thích điệu nhạc thôi. Thiết tha, sâu lắng!
Ở phía dưới, tôi cắc cớ hỏi Hoài Nguyên: "Thành còn nợ Nguyên gì à?". Nguyên có vẻ bất ngờ và bối rối: "Không! Có nợ gì đâu!". Hôm đó, tôi thấy Nguyên rất vui.
Sau họp lớp lần thứ I năm 2009, tôi có chia sẻ một bài về "mối tình đầu trong mộng" của tôi, đăng trên blog cũ. Rất tiếc là không còn nhớ chính xác nội dung nữa, nhưng mang máng là đầy chất thơ (bài viết của tôi ấy!).
Trong tâm trạng vui vẻ và phấn chấn từ dư âm của buổi họp mặt, với thời điểm thích hợp này, hai bạn có tên nêu trên vui lòng chia sẻ cảm xúc của mình nhé! Các bạn có tên bên dưới từ từ chia sẻ sau!
"Anh còn nợ em – nụ hôn vội vàng
Nụ hôn vội vàng - nắng chói qua rèm.
Anh còn nợ em - con tim bối rối...
Con tim bối rối - anh còn nợ em.
Và còn nợ em – cuộc tình đã lỡ...
Cuộc tình đã lỡ - Anh còn nợ em!"
- Có nợ chứ sao không? Là đã/ vẫn nợ những gì Phan Thanh Tài đã nói giùm rồi đó!
Trả lờiXóa- Bài viết của Quang năm đó làm mình cụt hứng vì ngóng mãi mà chẳng có chương hai, hồi kết... gì cả! Nàng trong mộng của Quang vẫn ánh mắt hiền và buồn thuở nào! (tuy Quang chưa từng nói nhưng mình biết chắc nàng là ai)
Hôm trước mình có nghe một cô (trước đây chắc quán cô nhiều bạn ký túc xá trường mình thường xuyên đóng quân) nói: Còn bạn nào thiếu nợ cô không?
Trả lờiXóa