Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Điều giản đơn

Đêm ngọt dịu tiếng ầu ơ của gió
Tiếng côn trùng rả rích khắp đó đây
Dường như mây cũng không buồn trôi nữa

Bịn rịn, trùng trình ghé cửa hỏi thăm.

Có phải tháng Năm về ngang lối cũ
Ghé gốc thông già bụi phủ thời gian
Hỏi hạ về ve còn có râm ran
Lưu bút đó có còn tên người cũ?


Có phải tháng Năm đã nhạt, đã phai?
Như chiều nay bằng lăng không tím nữa
Nhớ một người của ngày xưa đã hẹn
Mơ trăng về thắp lửa hạ vàng hơn.


Ta tìm nhau điều đó thật giản đơn
Như nắng vàng, như gió mơn man thổi
Như phượng gầy nhớ ve không chịu nổi
Như hạ chiều nay đang khắc khoải tìm về...


(Nhược Thảo - Sài gòn, 10/5/2015)

5 nhận xét:

  1. Đọc bài Quang viết về bài hát “Anh còn nợ em” mà Thành hát hôm họp lớp 1/5, Thảo biết rằng khối chúng ta có rất nhiều bạn “còn nợ nhau” như thế. Nhưng đợi hoài không thấy Nguyên và Thành “chia sẻ” gì hết. Thảo gởi các bạn bài thơ này xem như nếu trong chúng ta có ai kia còn nợ ai đó thì món nợ này cũng thật dễ thương!

    Chúc các bạn luôn luôn vui tươi và thật nhiều hạnh phúc!

    Nhược Thảo

    Trả lờiXóa
  2. Các "cây văn" một thời của khóa mình đâu hết rồi nhỉ? Mình nhớ bạn Thăng cũng có trong số đó nữa. Các bạn vào xem và chia sẻ nhé. Một bài thơ rất hay, Thảo ạ! Mong bạn tiếp tục phát huy nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quang hơi lẩm cẩm rồi thì phải?

      Thăng không những là cây văn mà là "cây văn số 1 của khóa mình" lại vừa là 1/2 của "hai đứa" mà mình đã đề cập trong bài thơ "con ếch" của mình; và 1/2 còn lại không ai khác mà chính là Nhược Thảo đó mừ!

      (Comment gì mà có vẻ hơi "bất công"! Quang chỉ biết "đòi nợ" Thành còn Thăng thì định "tha" hay sao?)

      Xóa
    2. Cám ơn Thành đã tặng cái chữ "hai đứa" nghe sao mà "dễ thương " thế , mới biết rằng trong chúng ta còn có những cái "Nợ " thật "ngọt ngào" mà ai ai cung muốn "Nợ "

      Xóa
  3. Úi chà chà... Quả thật là "Chân nhân bất lộ tướng" đây mà! Viết nhiều nữa đi NT!

    Trả lờiXóa