Nàng quấn lại chiếc khăn đang rơi xuống bên vai, rồi dứt khoát bước đi. Phía
sau nàng cả một vùng nắng gió xào xạc. Phía sau ấy, là tất cả những gì đã từng
là khắc khoải với nàng.
Nàng đã có được quyết định. Đúng hay sai không còn quan trọng nữa. Có gì tốt hơn sự thoát ra khỏi vũng lầy giữa níu giữ và rời bỏ? Quyết định được rồi, dù đau đớn cũng vẫn tốt hơn là nhát dao cùn cứ cứa mãi tim nàng.
Nàng nhớ đến ánh mắt thân quen giờ đã dõi theo một người khác. Trước đây ánh mắt
ấy dõi theo nàng cũng âu yếm như vậy. Nàng nhớ đến bờ vai ấy, bờ vai nàng ngả
vào với cảm giác được che chở, như ốc đảo thanh bình. Giờ đây bờ vai ấy là chỗ
dựa, chở che của một mái đầu khác. Nụ cười ấy cũng đã khác xưa...
Nàng không còn bị dằn vặt và trằn trọc mất ngủ vì những kỷ niệm, vì những hoài
bão viển vông, những bức tranh tô vẽ bằng trí tưởng tượng. Bức tranh ấy, hoá ra
chỉ là khung vải vô hồn, trong ấy trống rỗng.
Nàng
đóng lại và cất đi cuốn nhật ký với vô số bài thơ không gửi. Chẳng phải giờ đây nàng không phải rút ruột để
nhả những câu chữ đầy tâm trạng đó sao!
Nàng không phải lo lắng mỗi sáng, hôm nay ai đó có ăn sáng hay bỏ bữa, có vui vẻ
hay không... Nàng càng không phải dối lòng mình, để nghe thêm những lời làm tim nàng tan nát.
Nàng
sẽ tìm đến mấy người bạn thân, mặc cho nước mắt chứa chan, để nghe chúng nói:
“Sao lớn đầu mà vẫn ngốc thế!”, để chúng giễu cợt nàng với những
câu nhiếc mắng thân quen. Nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn nhưng đổi lại một nụ
cười. Một nụ cười cho dù méo mó vẫn chẳng
tốt hơn là nước mắt bao lần đó sao?
Vì
chẳng có nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào. Nàng đâu còn trẻ để mà làm bất kỳ điều
gì mong muốn. Giữa một người đàn bà đầy trách nhiệm, đạo đức và một cô nàng nổi
loạn bên trong, người đàn bà khô khan ấy cuối cùng đã chiến thắng.
Có
khi lại may mắn cho nàng. Khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có
cánh cửa khác mở ra. Ai biết được?
Thế cũng tốt. Nàng nghĩ vậy. Tự bằng lòng với mình và thít lại chiếc khăn. Nàng sải bước tự
tin với nụ cười nhẹ nhõm hơn trong nắng ấm áp của một ngày mới.
(Sưu tầm)
Hi all!
Trả lờiXóaMột nick G+ tên là "huyen mong" nhắn tin: "Mấy chú cho con xin cái clip lúc ba Dương có hát ngày họp lớp được ko ạ. Con cám ơn mấy chú nhiều!"
"Cô, chú" nào có cho xin với nhé!