Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Trường xưa

Kí ức không phải là một bản đàn bạc mệnh. Kí ức ngọt ngào trong từng giọt nước mắt của tuổi thơ, của một thuở học trò ngây ngô. Kí ức rơi rơi trên từng sợi tóc bạc hôm nay. Kí ức tung bay trên bảng đen khi bụi phấn đang hát một khúc ca yêu thương. Kí ức từ đó mỗi người lớn lên. 

Kí ức về trường xưa đậm nhạt, nhiều sắc màu. Nhưng, kí ức ấy xanh những giấc mơ của đám học trò qua từng thế hệ. Mỗi lần quay về, mỗi lần lắng nghe lại thấy nhớ…

Trường xưa nghiêng nghiêng trong những bóng cây, thi thoảng len lén đưa hương mỗi lần vào hạ. Không thế hệ học trò nào lãng quên ngôi trường đó. Thân yêu và hồn nhiên đi dài, đi dọc nỗi nhớ mỗi lần đến mùa chia biệt. Gần gũi từng ánh mắt của thầy cô. Nghịch ngợm từng nụ cười giòn tan, trong vắt. Trường xưa, ở đó đợi chờ…

Mất nhiều năm để vỗ yên đôi gót nhỏ. Lời nào chưa kịp nói, đám học trò xưa vẫn giữ mãi trong mỗi điệp khúc khi Phượng đỏ sân trường. Có câu hát của “Ngày xưa Hoàng thị” bỗng lất phất trong trí nhớ: “Em tan trường về. Đường mưa nho nhỏ… Ôm nghiêng tập vở, tóc dài, tà áo vờn bay…” dịu dàng ngọt lịm như kí ức.

Bỗng thấy trường xưa nghiêng mình đợi chờ.

Bỗng nghe hàng cây hát ru gọi về!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét