Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

20 năm sau, có đủ đầy?

Bài này của bạn Trương Hiệu (truonghieu73@yahoo.com), lớp A khóa 1989-1992. Bạn Hiệu đóng góp bài viết này trên blog cũ nhân dịp họp lớp kỷ niệm 20 năm ra trường của khóa 1989-1992.



Từ Nông trường Ông Quế, mình chạy xe ra Suối Tre trong tầm mưa bay. Chưa năm nào kỳ lạ “trái gió trở trời” như năm nay. Bỗng dưng giữa mùa khô hạn (ngày 31-3-2012, âm lịch là 10-3 Giỗ Tổ Hùng Vương) trời chuyển mưa rỉ rã. Cũng may trong cốp xe mình đã dự trữ sẵn chiếc áo mưa từ mùa mưa năm trước. Vậy mà khi lên đến đồi Suối Tre, toàn thân mình gần như tê lạnh.

20 năm đi nhanh như bị ma rượt
Loáng thoáng cũng khoảng 20 mống, nhìn chẳng rõ là ai cả. Có đứa nhìn mặt rất quen nhưng không nhớ tên gì. Đứa thì mại mại nhớ tên nhưng sao cái mặt… nó khác thế này? Hai mươi năm thời gian quả là dài, đủ để nhiều người “thay hình đổi dạng” khó nhận ra chăng? Vào tận hai chiếc bàn tròn có nhóm người ngồi đông nhất. À là thầy Đăng “toán”, nhưng thầy ngồi kế bên là ai nhỉ? Ngập ngừng một lát mới khẽ chào được thầy Đăng, thầy Duệ.

Rồi bạn bè, từng người mình nhận ra: Xuân Hiền - người đẹp lớp A nay đã mập trắng, mỡ màng hơn ngày xưa. Hằng lớp B nổi tiếng dễ thương nay mảnh mai hơn ngày xưa nhưng khuôn mặt vẫn không thay đổi. Đào “Dầu giây” thì sắc độ hoàn toàn lệch hẳn so với ngày xưa. Thằng Thủy chân đi hơi cà lệch và cái miệng vẫn bô bô vui vẻ như ngày nào. Thằng Ngôn có răng thưa gần như bị sún thì trông mặt hắn hơi già, góc cạnh. Bích Ngọc thì trùm khăn vì tóc rụng…

Khai mạc, Bích Ngọc lớp trưởng lớp A lên nói vài câu. Giọng nói của Bích Ngọc vẫn trong trẻo như ngày nào. Chỉ có khác là Ngọc đã bị ung thư vú cắt hết một bên. Ngọc hát nghe rất được. “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…”, Ngọc hát khiến mình có cảm giác như ngày nào đó, sau khoảng khắc thời gian đi nhanh như bị ma rượt này là điều trống vắng.

Bia tràn ly, uống mừng phù du…
Rồi 20 năm nữa chắc gì đủ đầy? Người ta nói đời người như gia tốc vậy, khi đã vượt qua giai đoạn khởi đầu thì gia tốc càng nhanh hơn. Đời người đến giai đoạn giữa và về sau càng mau xế bóng chiều. Hai mươi năm nữa rất nhiều ông già, bà già nhờ con cái chở ra Suối Tre họp lớp? Sự phù du cuộc đời nào ai biết được. Nhưng có lẽ hôm nay mình uống bia trong cảm xúc vui nhiều, nỗi buồn cũng trà trộn.



Trời vẫn mưa rỉ rã. Những lon bia khui ra ào ào, bốc nóng từng khuôn mặt. Đồ mồi dọn lên bàn vài món: gà gỏi, bò nhúng giấm, lẩu thập cẩm… Nhưng hình như mấy “đực rựa” chăm chú… uống là chính.



Nhóm thằng Thủy (Cẩm Đường) gia đình khá giả lắm, suốt ngày chỉ hút thuốc Jet uống trà đá quán cô Thu. Cả nhóm con trai trong lớp, kể cả mấy đứa cùng ở ký túc xá Cấp 3 Cao su hồi đó không thèm bia bọt, nhưng cũng không bao giờ nghĩ có ngày hội ngộ bia rót tràn ly, thoải mái như vậy.




Thầy Đăng và thầy Duệ uống bia mặt đỏ bừng, chống tay lên cằm, lặng yên. Có thể tuổi già và trải nghiệm bể dâu cuộc đời càng làm hai thầy yên lặng. Nhưng chốc chốc hai thầy lại cười theo học trò và cụng ly. Mình không ngờ hai mươi năm sau, khi mình tròm trèm 40, già đi thấy rõ mà hai thầy lại không khác gì xưa. Thầy Đăng vẫn cái giọng ngắt quãng, trì kéo nằng nặng từng khiến nhiều học trò khiếp đảm. Mình không ngờ thầy nghiện thuốc lá nặng, bị bệnh lao đã chữa xong, nay lại rít thuốc liên tục.

Không khoe thành đạt, giàu sang!
Những câu chuyện càng rôm rả. Thằng Thủy toang toang nói với Bích Ngọc: “Ai biểu bỏ phí cái đó làm gì. Không ai xài thì đưa đây tui xài cho!”. Thủy nay làm bên thẩm phán huyện Long Khánh, thằng Bằng làm công an Biên Hòa. Thằng Tân Cẩm Đường không có mặt, nghe đâu trước đây nó canh giữ mức sông Đồng Nai tại lòng hồ Trị An. Con Chuyền An Lộc làm KCS ở An Lộc, nhưng nó là vận động viên vô địch bóng bàn toàn tỉnh Đồng Nai. Thằng Báu sửa xe Honđa. Ngôn hết chạy xe cho bệnh viện Suối Tre nay chuyển qua làm Công an xã Suối Tre…



Thằng Ngôn có chiếc xe con cũ (trần nhô lên nhỏ tựa như xe cứu thương của bệnh viện thải ra), nên thỉnh thoảng kiêm thêm chở khách. Hôm nay nó đem xe ra chạy phà phà chở lớp đi chơi. Hôm trước khi đi họp lớp, mình gọi Ngôn, nó bảo “Chưa chắc tao đi được vì phải nộp 200 ngàn mà tao không có. Tao đi dự, cuối tháng bị thâm hụt vào lương tao lấy gì nuôi vợ con!”. Mình ngậm ngùi kèo dài nhiều ngày sau họp lớp.



Mỗi người mỗi việc. Gặp nhau, thấy mà mừng. Cũng có bạn đi xe hơi, làm này làm nọ. Nhưng được cái là chẳng nghe ai khoe mẽ về sự thành đạt, giàu có. Tăng hai rút quân về quán Karaoke. Nhiều bạn thấm say và hát như điên dại.



May mình hát quá tệ nên đành ngồi yên lặng. Mình cũng chuẩn bị sẵn nếu bị bắt tham gia văn nghệ thì mình sẽ đọc… một bài phóng sự góp vui cho phù hợp với nghề nghiệp, nhưng may là không ai kêu đến mình. Khoảng 5 giờ chiều, bạn bè ra về trong mưa bay. Mình thấm say. Xe tăng tốc lên 80-90 mà thấy vẫn chậm. Mọi người nghe nói tiếp tục tăng ba, kéo nhau qua Núi Đỏ ăn thịt rừng, uống rượu.



Trong đêm đó, mình về nhà mãi đến 10 giờ chưa ngủ. Điện thoại nói chuyện với Bích Ngọc. Ngọc nói dù sao vẫn chưa hài lòng một số việc về khâu tổ chức. “Sang năm làm sao đó, sau mỗi cuộc hội ngộ lại giàu tính nhân văn hơn, có thể bàn bạc lập ra chương trình gì đó giúp bạn nghèo khó. Hàng năm cứ đến ngày Giỗ Tổ mùng 10 tháng 3 là các bạn cứ tự động về đó, tại đồi Suối Tre. Tiệc tùng tại nhà hàng này, không ai mời cũng về. Hễ về đó là gặp nhau. Vài ba người cũng là gặp được nhau. Nếu thành truyền thống thì các bạn sẽ về đông vui hơn!”, Ngọc nói.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét