Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Phượng Hồng



Chiều nay tình cờ nghe lại bài Phượng Hồng, sao nhớ quá những ngày của hơn 26 năm về trước. Một ngôi trường nhỏ nằm giữa rừng cao su và những gương mặt của bạn bè thân thương. Chỉ còn 3 tuần nữa là chúng ta lại gặp nhau, mong rằng các bạn về họp mặt đầy đủ, hãy để thời gian quay về tìm lại những kỷ niệm ngọt ngào nhất của tuổi học trò.
Gửi các bạn bài viết này xem như tìm lại một chút gì đó của chính mình ngày xưa và mỉm cười để quên đi những lo toan trong cuộc sống thường nhật, bạn nhé!
 Nhược Thảo


Có những vần thơ tưởng là không tên, có những mối tình tưởng là hư ảo, có những kỷ niệm tưởng đã nhạt phai…để khi hồi tưởng lại, thầm gọi tên một người, thầm gọi “mối tình đầu của tôi”. “Mối tình đầu của tôi nhờ cây đàn buông tiếng hát xa xôi” gợi lại một thời để nhớ, một thời để mộng mơ.

Chút tình đầu - Thơ Ðỗ Trung Quân
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu
Mối tình đầu của tôi có gì? 


Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về
Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đâu của tôi có gì? 


Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng ngịu mãi... thành câm
Nhưng chiếc giỏ xe hôm nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.


Phượng là biểu tượng ước lệ cho thời hoa mộng đơn sơ, là đặc trưng cho vương vấn ngày hè, là man mác nhớ nhung, là rực rỡ đợi chờ… Phượng đã chứng kiến bao mối tình đầu, đã vờ quay đi khi nụ hôn trao vội, đã ủ ê khi đôi lứa chia xa…

Đâu đó trong từng lớp học, bạn bè chuyền tay nhau lưu bút - họ gửi vào đó tất cả những kỷ niệm yêu thương của một thời cắp sách; những trăn trở, lo âu của mùa thi đang đến gần và họ gửi vào nhau những tin yêu, hy vọng về một một tương lai đang nẩy mầm trên từng khát vọng. Nhưng không phải cô cậu học trò nào cũng bày tỏ được nỗi lòng trên những trang lưu bút, dù họ có quá nhiều điều để nói về những năm tháng bên nhau dưới mái trường. Và thế là, những bài thơ ra đời. Thơ của tuổi học trò, thơ của những người đã đi qua thời hoa mộng - một lần ngoái nhìn, một lần tìm về những rung động thuở nào để được sống hồn nhiên, vô tư. Và để một lần nói với ai đó của ngày xưa rằng, thuở ấy...

Thuở ấy có chàng thư sinh mười tám tuổi, một ngày bất chợt nhận ra mình đã lớn và trái tim mách bảo dường như có chút gì đó mơ hồ vừa đến. Cảm xúc thật mới lạ, hân hoan nhưng cũng đầy lo sợ. Chàng sợ rằng, rồi điều đó cũng theo mùa mà ra đi:
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu.


Có lẽ vì "chẳng ai hay" nên cậu học trò phải tự bộc bạch đấy thôi. Điều ngại ngùng không dám nói là một mối tình đầu đang rực cháy như màu hoa phượng. Tuổi mười tám của ai mà chẳng thế, làm sao không nao lòng trước màu hoa đỏ thắm đầy quyến rũ!
Bằng nhiều cách nói, mối tình học trò bao giờ cũng được ví von bằng những hình ảnh rất thơ mộng về một thời rất đẹp đẽ và cũng rất lãng mạn.
Chàng thư sinh tự hỏi, mà cũng là một cách thổ lộ cho người khác biết rằng mình đang yêu: "Mối tình đầu của tôi có gì?" - Cánh cửa tâm hồn đã hé mở, gợi lên nhiều băn khoăn, bối rối và điều kỳ diệu cũng bước ra từ đó:
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về.


Những dư vị ngọt ngào, trong lành thường chất đầy ở mối tình đầu tiên - mối tình học trò - đó chính là những cảm xúc lấp lửng giữa tình bạn và tình yêu, là sự đan xen giữa mộng mơ và thực tế...
Kỷ niệm không hẳn chỉ có khi chúng ta đã đi qua nó, nhất là những ai đang là học trò đứng trước mùa chia tay. "Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại?". Có phải càng luyến tiếc, kỷ niệm lại càng đong đầy, ùa về? Tâm trạng của người sắp xa trường, xa thầy cô, bè bạn và xa cả những tình cảm riêng tư mà họ nâng niu bấy lâu giờ khác nào như những viên đá tan ra trong ly nước mùa hè?
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm.


Thật đến tội làm sao! Cậu học trò đã tìm đủ mọi cách để phát đi những tín hiệu từ trái tim mình mong tìm được sự liên thông đến tâm hồn người kia, nhưng... bài thơ cứ "còn hoài trong cặp" và lời hát "ngọng nghịu mãi... thành câm" thì hóa ra đó chỉ là một mối tình âm thầm bị bỏ lửng đến phút chót mà vẫn không có câu trả lời.
Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.


Nghe lại bài thơ, một lần nữa chúng ta lại được tận hưởng những dư vị của kỷ niệm. Chút tình đầu - dù đã có hoặc đã từng mơ mộng, cũng mãi là những kỷ niệm đẹp, thật khó nguôi quên!

(from TinhKhucBatTu)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét